Thành thật mà lại nói, giả dụ cơ hội nãy Dạ Âu Thần ko bất thần đứng lên đi rót nước, thì chắc hẳn rằng cô đang nói không còn hồ hết cthị trấn.

Bạn đang xem: Đọc truyện tổng giám đốc bạc tỷ không dễ chọc

Nói thì nói, nhưng mà hiện thời sao?

Để cô lại đi nói, sợ rằng cô không tồn tại đủ dũng khí.

Ai, đúng là bao gồm một vài câu hỏi yêu cầu được tiến hành tức thì sau khi đã ra quyết định, qua thời hạn với địa điểm thời điểm đó sẽ rất khó khăn để đưa dũng cảm.

Dạ Âu Thần Call năng lượng điện hoàn thành thì trở về, lúc lao vào bên trên tay còn cố gắng theo một chiếc túi, bên phía trong là một số trong những vật dụng dọn dẹp vệ sinh bởi vì anh bảo người khác chuẩn bị.


Hàn Minh Thư nhìn anh thu xếp hầu như máy Gọn gàng, anh đi tới thấy cô uống hết nửa ly nước, tức thời hỏi: “Em tất cả gì không thoải mái và dễ chịu không? Anh call chưng sĩ góp em?”

Tống An cũng không luôn thể ở đây mãi tức tốc đứng dậy: “Minh Tlỗi ko có gì rồi đề xuất dì về trước đó, Âu Thần, Minc Thỏng tức thời nhờ vào cháu quan tâm.”

“Dạ.”

Sau Lúc Tống An tránh đi, vào phòng chỉ còn lại Hàn Minc Tlỗi cùng Dạ Âu Thần.

Trong chống bao gồm một sự lạng lẽ kỳ dị, Hàn Minc Thỏng cảm thấy mình phải nói gì đó để giảm sút khoảng không gian cứng rắn. Sau Khi quan tâm đến kỹ càng, Hàn Minh Thỏng ngước đầu nhìn anh.

“Cái đó……”

Mí đôi mắt Dạ Âu Thần vận động, anh tiếp cận ngồi xuống mnghiền giường: “Ừ.”

*

Dạ Âu Thần diễn đạt dễ dàng rồi bước đến đắp chăn uống cho cô: “Em cứ sinh sống thật xuất sắc, chớ lo ngại về các cthị trấn này, sau đây anh khăng khăng sẽ không nhằm em nên chịu đông đảo dấu tmùi hương bất lợi này.”

Tay Dạ Âu Thần theo bạn dạng năng chạm vào má cô, nhẹ nhàng gạch tóc lại mang lại cô. Hàn Minch Thỏng cảm giác được ánh nắng mặt trời êm ấm của lòng bàn tay tức thời vô thức vươn tay rứa mang anh, kế tiếp áp má anh vào lòng bàn tay của anh ý.

Dạ Âu Thần thấy thay ngay tức khắc hơi sững sờ, quan sát Hàn Minh Thư vẫn nhắm đôi mắt lại, vẻ khía cạnh khá về tối lại.

Vừa rồi anh đi chạm mặt chưng sĩ, vị không tin tưởng nên tất cả hỏi thăm một số cthị trấn.

Bác sĩ nói với anh Minc Tlỗi thực thụ đã sở hữu tnhị.

mà hơn nữa, đứa ttốt đã được bố tháng tuổi.

Ba tháng…

Từ Khi cô mở ra mang lại dịp chúng ta sống tầm thường một địa điểm chỉ mất rộng một tháng.

Hàn Minc Tlỗi đùng một phát cảm thấy vào tay trống trống rỗng, vừa mnghỉ ngơi mắt ra đã thấy Dạ Âu Thần rút ít tay lại, Hàn Minc Thư sững sờ: “Sao vậy?”

Dạ Âu Thần nói: “Tay anh khá giá buốt đang tác động mang đến em.”

Bởi vì chưng vừa rồi anh đi ra bên ngoài, vào tay còn nỗ lực một trang bị gì đấy, nhiệt độ vào tay thiệt sự không tốt lắm, cơ mà Hàn Minh Tlỗi không xem xét chiếc đó.

Xem thêm: Tâm Sự Của Người Vợ Bị Phản Bội Phải Ôm Suốt Đời, Lời Tâm Sự Của Người Chồng Bị Vợ Phản Bội

Cô lắc đầu: “Em ko có gì.”

“Bác sĩ nói em rất cần phải ở nhiều hơn thế nữa, ngoan, mau nhắm mắt ngủ đi.”

Sau lúc nói hoàn thành, nhịp tyên ổn của xứ Hàn Minh Thư ko chế ước được đập liên miên, không hề có tần suất.

Cùng lúc đó, Hàn Minc Thư còn mệt mỏi chú ý chăm bẳm vào đôi mắt anh ấy, nỗ lực bắt mang thứ gì đó tự vào đôi mắt anh, tuy vậy cô chỉ nhận thấy tia nghi ngại trong đôi mắt Dạ Âu Thần, anh ngồi xổm xuống: “Cthị xã anh bắt buộc tiếp nhận?”“

Ngay tiếp nối, anh nhướng mày, môi mỏng mảnh khẽ cong lên: “Có gì chẳng thể đồng ý được? Em gồm tín đồ bọn ông khác?”