“Một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy”. Vì thế, ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 sắp đến gần cũng là lúc các em học sinh dành những bông hoa điểm mười, những bài thơ tri ân dành cho người thầy, người cô kính yêu của mình. Dưới đây là những câu thơ về thầy cô tự sáng tác hay nhất để các bạn có thể tham khảo.

Bạn đang xem: Top 80+ bài thơ hay về thầy cô giáo vô cùng xúc động và chân thành


Bài 1: Người lái đò - Nguyễn Công Thỉnh

Trên dòng sông khai sáng

Hình bóng người lái đò

Luôn đọng lại trong tim

Bao người dân đất Việt

Khi bão táp , mưa sa

Sông cuộn chảy đục trong

Vẫn vững chắc tay chèo

Đưa khách về bến đỗ

Từ khi tóc còn xanh

Đến lúc đầu đã bạc

Vẫn một lòng kiên trung

Nghề lái đò cao quý

Trên dòng sông vô lượng

Không có người đưa đò

Sẽ ngập trong vô minh

Tối tăm không lối rẽ

Bao nhiêu mùa hoa phượng

Lại buồn vắng tiếng ve

Lòng mình như lắng lại

Buồn vui nghề lái đò

Khách qua sông “tầm đạo”

Có quên người lái đò.

Bây giờ mình “đắc đạo”

Nhớ người đưa sang sông

Không hoành tráng tượng đài

Vượt lên trên tất cả

Chân dung người lái đò

Lồng trong hình đất nước

Người lái đò năm ấy

Bây giờ về nơi nao?

Bên dòng sông khai sáng

Khách lên đò sang sông

Hỡi dòng sông yêu dấu

Có nghe không tiếng lòng?

Người lái đò xa bến

Còn ngậm ngùi vấn vương!

*

Thiệp chúc mừng ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11.

“Người lái đò” luôn được xem như là hình ảnh thầy cô cần mẫn dìu dắt từng lứa học sinh qua với bến bờ tri thức. Và bài thơ tự sáng tác 20/11 trên sẽ như là một món quà ý nghĩa để bạn dành tặng cho người thầy, người cô của mình.

Bài 2: Biết ơn thầy

Đời thầy là những mùa xuân

Trò như hoa nhỏ góp phần đẹp thêm.

Muốn cho Tổ quốc vững bền

Cần nhiều hoa thắm nở trên đất này.

Chở đò từ bấy đến nay

Hàng năm đều nhớ những ngày qua sông.

Thầy mang nhiệt huyết trong lòng

Tiễn bao lớp học trong vòng luyến lưu.

Dạt dào như nước thủy triều

Mênh mang như những cánh diều trên cao.

Đời thầy thật đáng tự hào

Lưu truyền kiến thức cho bao học trò.

Nỗi lòng thầy vẫn từng lo

Học sinh sao được sang đò bình yên.

Rạng ngời nét mặt thật hiền

Thầy là ông bụt, ông tiên đời thường.

Chúc thầy qua những dặm trường

Bình yên, mạnh khỏe, yêu thương nghề này.

Việt Nam từ trước đến nay

Hai mươi mười một là ngày biết ơn.

“Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm khuya”, câu hát quen thuộc giống như những tình cảm dạy dỗ của người thầy, người cô với bao thế hệ học sinh đi qua. Vì thế, ngày Nhà Giáo Việt Nam 20/11 đang cận kề, và hãy dành tặng bài thơ 20/11 tri ân, biết ơn này đến những người “lái đò” nhé.

Bài 3: Tác giả Lê Thanh Mai

Ngày Nhà Giáo chúc mừng tất cả

Ơn cô thầy cảm tạ ân sâu

Bao nhiêu kiến thức trong đầu

Thầy cô truyền đạt từ lâu mới thành

Ngày kỷ niệm vinh danh trò nhớ

Ơn thầy cô gian khổ đưa đò

Rất nhiều kiến thức thầy cho

Để em thành đạt học trò hiển vinh

Ngày kỷ niệm ân tình em nhớ

Chữ thầy cô mình nợ suốt đời

Vào nghề sư phạm thầy ơi

Đạt nhiều thành tích em thời ghi công

Ngày Nhà Giáo hoa hồng gửi tặng

Nay đã hưu bạc trắng mái đầu

Chúc thầy cô khoẻ sống lâu

Vui cùng cháu chắt con hầu văn chương

Tuổi cao mới tỏ tường câu chữ

Ơn cô thầy luôn ngự trong tim

Bảng đen kiến thức em tìm

Thầy cô giáo dục con ghim nghĩa tình.

*

Những bông hồng tươi thắm cùng bài thơ tặng thầy cô giáo.

Bài thơ 20/11 tự sáng tác sẽ là một món quà thật ý nghĩa dành tặng cho người đã đồng hành, dạy dỗ bạn với bao nhiêu kiến thức. Bài thơ cô đọng với những tình cảm của từng lứa học sinh dành tặng cho những nhà giáo.

Bài 4: Tác giả Ngọc Như

Mái trường che chở từng màu áo,

Bầu trời năm ấy, rộng và cao,

Khăn quàng biểu tượng cho màu máu,

Cờ đỏ chen vàng một ánh sao.

Dòng chữ mực đen từng mảnh giấy,

Sơ mi màu trắng những người thầy,

Cô giáo áo dài xinh biết mấy,

Đồng phục tinh khôi màu của mây.

Ơn nghĩa thầy cô cao tựa núi,

Cầu nguyện khắc sâu mãi chẳng nguôi,

Bao nhiêu là nước nơi dòng suối,

Bấy nhiêu vầng trán giọt mồ hôi.

Ơn nghĩa thầy cô không trả hết,

Chỉ sợ chỉ lo người mỏi mệt,

Mỗi năm rồi lại thêm mùa Tết,

Nếp nhăn vầng trán thêm nhiều vệt...

Thương cô giáo án còn đang dở,

Thương thầy bụi phấn tóc đã phơ,

Đợi chữ chưa khô trên quyển vở,

Thời gian thì có đợi bao giờ?

Dòng đời sẽ lại trôi như thế,

Trưởng thành từ những lúc ngô nghê,

Thầy cô thì vẫn hoài như thế,

Giữ một lòng tin mãi với nghề.

Năm nay rồi lại thêm năm nữa,

Liệu rằng thầy cô đã quên chưa?

Chứ em chỉ nhớ nhiều hơn nữa,

Tuổi học trò với kỉ niệm xưa…

Nếu bạn đang muốn lựa chọn bài thơ 20/11 tự sáng tác cho báo tường hoặc dành tặng thầy cô nhân ngày 20/11 thì chắc chắn đây là bài thơ bạn không nên bỏ lỡ. Với những hình ảnh đơn giản, quen thuộc nhưng lại thể hiện được tất cả những vất vả của người làm thầy, bên cạnh đó là những sự quý mến của học trò dành cho những người đã “trồng người”.

Bài 5: Vô danh

Nhắc thầy cô, em nhớ gì nhất ?

Đầu trần đạp xe, tóc vàng hoe

Thướt tha trong gió, tà áo trắng

Rảo bước sân trường, chẳng ô che

Nhắc thầy cô, em nhớ gì nhất ?

Chiều chiều giảng dạy, thấm mồ hôi

Trời mây vào hè, trường mất điện

Nhưng thầy vẫn giảng, chẳng ngừng thôi

Nhắc thầy cô, em nhớ gì nhất ?

Ngày trường khai giảng, cùng vui tươi

Thầy diện vest đen, đeo cà vạt

Cô diện áo dài, sắc vui tươi

Nhắc thầy cô, em nhớ gì nhất ?

Ngày bế mạc, cả lớp rưng rưng

Thầy cô ôm trò, khóc không ngừng

"Tốt nghiệp nên người, học trò nhé"

*

Lãng hoa hồng xinh đẹp dành tặng thầy cô nhân ngày Nhà Giáo Việt Nam.

Bài thơ ngắn, cô đọng về một học trò nhớ về những kỷ niệm xưa, đó là những ngày tháng ở giảng đường, là thầy cô vẫn cần mẫn với bài vở hay những buổi bế giảng đầy tiếc nuối. Chắc chắn, đây sẽ là bài thơ về thầy cô tự sáng tác được nhiều người yêu thích.

Bài 6: Tác giả Đinh Kiên

Dẫu bao sự tiêu cực đè lên

Nhưng ba ơi nghề giáo viên rất lạ

Dù tất bật sớm hôm vất vả

Nhưng quên ngay khi thấy những nụ cười.

Học trò sẽ có đứa chây lười

Cũng có người siêng năng chăm chỉ

Có đứa hẹp hòi ích kỷ

Nhưng cũng đầy đứa tốt bụng chăm ngoan

Chẳng ai là xấu hoàn toàn

Nên con mong sẽ cùng các em thay đổi

Nước trôi bèo nổi

Trời lạnh đắp chăn

Măng non sẽ thành tre

Lớp già nâng lớp trẻ.

“Nghề Giáo” - một nghề vừa thiêng liêng, vừa vất vả, rèn rủa nên bao thế hệ học sinh nên người.

Bài 7: Vô danh

Nay trở về trường cũ

Bỗng cảm xúc ùa về

Những giấc mơ ấp ủ

Từng cảm xúc mân mê

Cảnh trường vẫn còn đó

Vẫn bàn gỗ, bảng đen

Vẫn khung cửa lộng gió

Vẫn hành lang, ánh đèn

Ừ thì cảnh vẫn vậy

Nhưng người ở nơi đâu?

Đâu đám trò siêu quậy

Làm thầy cô điên đầu

Ừ thì cảnh vẫn thế

Nhưng thầy cô đâu rồi?

Đâu dáng cô ngồi ghế?

Đâu nét chữ thầy tôi?

Liệu có còn lần nữa

Làm đám nhóc ngô nghê?

Liệu có được lần nữa

Được thầy cô vỗ về?

Mái trường cũ vẫn luôn là nơi lưu giữ, chất chứa các kĩ niệm của thời học sinh. Và cũng là nơi mà người thầy, người cô sớm khuya dìu dắt các lứa học sinh nên người. Đây là bài thơ về thầy cô tự sáng tác hay nhất để các bạn có thể tham khảo.

Bài 8: Vô danh

Cô vẫn mãi ngồi đấy

Thầy vẫn bụi phấn xưa

Đưa đẩy bao chuyến đò

Qua sông rồi lại lại

Thân thuyền phu là thế

Đến bến phải quay đầu

Chỉ mong được lần nữa

Quay lại những ngày đầu!

Làm thuyền phu mệt lắm

KIếm được trả bao nhiêu

Thức khuya rồi dậy sớm

Chợp mắt vội đến trường

Nhưng cô tự hào lắm

Vì mình đã lập công

Lập công cho đất nước

Cho đám trẻ cô yêu!

Chèo đò qua đò lại

Cũng đến lúc đò hư

Trước khi đò dừng mãi

Ở bờ sông thuở nào

Cô muốn được nhìn thấy

Đám trò xưa nghịch phá

Liệu giờ đây thế nào!

*

Đóa hoa hồng đỏ thắm dành tặng cho người thầy, người cô ngày 20/11.

Hình ảnh thầy cô gắn liền với “người lái đò” với biết bao thế hệ, mang đến những con tàu tri thức. Bài thơ mang những cảm xúc chân thành, biết ơn đối với người thầy, người cô đã dạy dỗ mình.

Bài 9:

Chiếc sơ mi mình mặc

Suốt những năm cấp ba

Ngày tháng, áo ngả ngà

Tẩy hoài không trắng nổi

Chiếc áo thời nông nổi

Đánh lộn giờ ra chơi

Bao lần giám thị mời

Phụ huynh lên nói chuyện

Áo trắng mình tình nguyện

Tham gia hoạt động trường

Thầy cô nhìn khác thường:

"Sao hôm nay ngoan thế?"

Chiếc áo mình dậy muộn

Nút cài loạn cả lên

Xe đạp đứt dây sên

Áo lem, mình trễ học

Điểm kém, rồi mình khóc

Tìm khăn giấy không ra

Vớ lấy vạt áo trắng

Vội lau vết lệ nhòa

Ngày đầu mình hối hả:

"Thời gian hãy chóng qua

Rời khỏi trường cấp ba

Để mình thành người lớn"

Bao niềm vui hớn hở

Sao giờ tan biến rồi?

Mình ước được mặc lại

Sơ mi trắng tinh khôi

Mình mơ mình bé lại

Dù chỉ một lúc thôi...

Xem thêm: Doc Truyen Nhung Tieu Thu Thieu Gia Sieu Quay, Công Chúa Siêu Quậy Và Thiếu Gia Lạnh Lùng

Bài 10: Bài thơ tri ân - Lưu Anh Đức

Sắp đến rồi ngày hiến chương nhà giáo

Trong lòng em thấy rạo rực niềm vui

Nhớ Thầy Cô - nhớ lớp - nhớ chỗ ngồi

Nhớ bảng đen - nhớ một thời thơ ấu .!

Em nhớ lắm mái trường xưa yêu dấu

Nơi sân trường còn lưu dấu chân em

Gốc xà cừ - hàng Phượng vĩ thân quen

Lưu bút cũ - chưa hoen màu mực tím

Ngày chia tay tán bàng già bịn rịn

Vẫy chào em tuổi mực tím mộng mơ

Dưới sân trường ôm tạm biệt Thầy Cô

Chào các bạn - biết bao giờ gặp lại

Bộ quân phục màu xanh sờn sợi vải

Ba mươi năm - em trở lại nơi này

Thăm trường xưa vui gặp lại Cô Thầy

Thăm lớp học - bao năm rày xa cách

Cuối chiều Thu - nắng hanh vàng tĩnh mịch

Hung tin Thầy viên tịch cõi nhân gian

Thật xót thương khoé mắt lệ ngập tràn

Nén tâm hương dâng niết bàn cõi Phật

Ngày trở về - nhói tâm can quặn thắt

Niềm hân hoan nhưng lòng thật u buồn

Thầy chắp em đôi cánh rộng tâm hồn

Nâng em đi trên con đường hạnh phúc

Nhìn Di ảnh - em kìm lòng cảm xúc

Vẫn phát ra những tiếng nấc nghẹn ngào

Thầy mỉm cười nơi cửa Phật thanh cao

Thỏa tâm nguyện với bao điều mong mỏi

Thầy nhìn em - như còn gì muốn nói

Ánh mắt thầy sáng rọi sự bao dung

Công ơn Thầy như sóng nước Biển Đông

Nghĩa Cô Giáo như dòng sông chảy mãi

Mái trường xưa - nay em về thăm lại

Cũng nơi này - em vững chãi bước đi

Miền Biên Cương - hay Hải Đảo - Biên Thuỳ

Lời Thầy - Cô ... em khắc ghi mãi mãi

Phía trên lànhững bài thơ tặng thầy cô tự sáng tác hay nhất dành cho ngày Nhà Giáo Việt Nam để các bạn có thể tham khảo. Hy vọng nó sẽ giúp ích cho các bạn trong việc thể hiện tình cảm với những “người lái đò” của mình nhé.