Màu nềnSáng (Mặc định)Xám (Gray)Tối (Dark Gray)Tối (Dark Light)Vàng (Light)Vàng (Dark)Xanh da trờiXanh láTím nhạtĐỏ nhạt
Cỡ chữ14161819202224262830
Font chữRobotoArialTimes New RomanPatriông xã HandNoticia TextVerdanaTahomaPT SansRoboto lớn Condensed
Mặc định



Bạn đang xem: Tất cả đàn ông trên thế giới này đều giống người yêu cũ của tôi

Đây là lần trước tiên Bạch Nhất Trần cho tới đơn vị của Thời Diệc Nam. Tuy rằng Bạch Duy Hoan vẫn gửi địa chỉ cho anh nhưng lại gã lại không nói vnạp năng lượng phòng Thời Diệc Nam chỗ nào. Mà Bạch Nhất Trần biết một mực Bạch Duy Hoan đã lén giấu Thời Diệc Nam để báo cthị xã này, đề xuất anh định âm thầm lặng lẽ tìm cho tới rồi sau đó tặng ngay Thời Diệc Nam một "tởm hỉ". "Ngài cùng TGĐ Thời bao gồm hứa hẹn trước ko ạ?" Cô gái sinh sống quầy tiếp tân mỉm mỉm cười hòa nhã hỏi Bạch Nhất Trần. Đôi khi Thời Diệc Nam không chạm chán khách hàng tại văn chống hắn, bạn trực tiếp lại phía trên nói mong chạm mặt hắn rất nhiều, nhưng Thời Diệc Nam hãn hữu Lúc gặp kẻ không hứa trước —— mặc dù sao tín đồ rất có thể gặp mặt hắn không đặt hứa thì chắc hẳn rằng tất cả cách thức liên hệ của hắn, đề xuất gì yêu cầu làm cho điều thừa? Thế nhưng Bạch Nhất Trần đúng là mong mỏi trộm chạy cho tới chạm mặt hắn, nghe vậy đành yêu cầu điềm nhiên nói: "Không gồm, mà lại tôi là...bạn của anh ấy ấy." Cô lễ tân nghe anh nói ngừng cũng tương đối phiền hậu óc, đáp rằng: "Văn uống chống chủ tịch tại tầng mười bảy, thang sản phẩm công nghệ bắt buộc quẹt thẻ bắt đầu cần sử dụng được. Tôi không có nghĩa vụ và quyền lợi, ví như ngài thật sự mong gặp mặt tổng giám đốc Thời thì tôi có thể góp ngài hotline điện thoại thông minh hỏi một ít." Giọng nói của cô gái nhẹ nhàng điềm đạm, xung quanh vẫn luôn luôn có đường nét mỉm cười, dù bị lắc đầu cũng biến thành ko khiến tín đồ ta tức giận. Bạch Nhất Trần hiểu rõ bản thân cần yếu lén lút ít Tặng Ngay "ghê hỉ" mang đến Thời Diệc Nam được, chỉ đành ngnạp năng lượng lại rượu cồn tác ước ao Call điện nuốm anh của cô gái. Anh lấy di động cầm tay ra rồi bảo cô: "Không sao, tôi trường đoản cú hotline là được." "Diệc Nam." Điện thoại của Bạch Nhất Trần vừa đổ chuông là được trao, "Em ý muốn cho tới thăm anh một chút. Bây tiếng em vẫn nghỉ ngơi ngay lập tức bên dưới tầng 1 của doanh nghiệp, anh có thể để tlỗi cam kết Bạch xuống đón em không?" Cô gái lễ tân quan sát Bạch Nhất Trần Gọi năng lượng điện rồi sử dụng các giọng nói dịu dàng Gọi tên sếp của bọn bọn họ, thú vui cùng bề mặt chắc nịch lại —— không lẽ người tkhô hanh niên này thiệt sự là các bạn giỏi của sếp bầy họ? Nhưng nếu đúng vậy thì vì sao thuở đầu còn đề xuất cô giúp hotline fan, cũng có thể có cầm tay, call trực tiếp luôn luôn ko là ngừng à? Thanh khô niên nói mấy câu vào micro cầm tay rồi gửi nó đến cô: "Anh ấy bảo anh ấy ao ước rỉ tai với cô." Cô gái nửa tin nửa ngờ nhận điện thoại, kề gần kề lên tai, phạt hiện tại người vào loa thiệt sự là sếp của bản thân mình. Sau Lúc quắp thứ, ánh nhìn cô quan sát Bạch Nhất Trần cũng đổi khác. Bạch Nhất Trần vẫn mỉm cười, chớp chớp đôi mắt với cô. Cô gái tthấp trước đó chưa từng bị cợt, Hay là không đủ can đảm bị fan trêu ghẹo, bèn nhanh chóng xoay đầu dẫn Bạch Nhất Trần mang đến một nơi không giống. Sau Khi vòng qua vài khu vực ngoặt, Bạch Nhất Trần phân phát hiện tại cô lễ tân dẫn anh mang lại trước một thang vật dụng. Không đợi anh nghi hoặc hỏi, thang đồ vật trước khía cạnh hốt nhiên "đinh" một giờ ngay lập tức lộ diện, một fan bọn ông vẫn đứng bên phía trong, áo xống hoàn toàn rất khác bộ dịp sáng Thời Diệc Nam khoác Lúc thoát ra khỏi cửa ngõ. Bạch Nhất Trần vẫn tiếp tục mỉm mỉm cười chờ đợi người này há miệng to trước. "Nhất Trần." Người đàn ông vừa nói, Bạch Nhất Trần nghe giọng đã nhận được ra đó là Thời Diệc Nam, "Sao em lại mang đến cửa hàng vậy?" "Anh nói xem?" Bạch Nhất Trần ko đáp mà hỏi trở lại, "Không nên là em đang bảo anh đừng xuống à, sao anh lại vẫn xuống thay này?" Thời Diệc Nam thoát ra khỏi thang sản phẩm công nghệ ước ao giúp Bạch Nhất Trần xách trang bị trên tay anh, nghe vậy bèn vấn đáp một giải pháp đương nhiên: "Anh xuống đón em, nhằm anh xách thứ đi." Bạch Nhất Trần không để ý mang lại hắn cơ mà quay đầu cảm ơn cô gái lễ tân dẫn đường mang đến anh: "Cảm ơn cô." "Không buộc phải cảm ơn..." Vẻ mặt cô bé chú ý nhị bạn bọn chúng ta hơi phức tạp, vô thức đáp. Thời Diệc Nam nghe Bạch Nhất Trần nói vậy, ko ngoài luân phiên người quan sát cô lễ tân này một ít, tiếp nối hắn kéo tay Bạch Nhất Trần với phải chăng giọng nói: "Chúng ta lên phòng bài toán của anh thôi." Có lẽ chính Thời Diệc Nam cũng không phát hiện tại, hiện thời từng câu hắn nói với Bạch Nhất Trần phần nhiều bởi ngữ khí trao đổi. Hắn không phát hiện tại, cơ mà Bạch Nhất Trần đã nhận được ra. Bạch Nhất Trần ngước góc nhìn Thời Diệc Nam, thấy dung nhan mặt hắn white bệch, tóc nửa thô nửa ẩm, hẳn là vừa tắm rửa kết thúc. Bạch Nhất Trần lại nhớ đến sự việc Bạch Duy Hoan bảo anh vào điện thoại: Thời Diệc Nam bị Diệp Uyển Hương tiến công tan vỡ đầu bởi cnhị rượu... Anh khe khẽ thsinh hoạt dài, nhằm Thời Diệc Nam nắm tay bản thân vào thang trang bị. Trong thang sản phẩm công nghệ eo hẹp và chật chỉ tất cả nhị tín đồ họ, không gian yên ổn tĩnh quỷ dị. Bạch Nhất Trần không công bố, còn Thời Diệc Nam băn khoăn yêu cầu nói gì. Hắn quan sát khuôn mặt không cảm xúc của Bạch Nhất Trần, phải chăng giọng hỏi anh: "Nhất Trần... Em giận à?" "Em ko giận." Bạch Nhất Trần vấn đáp, "Em giận vật gì được? Người yêu cầu giận bắt buộc là anh new đúng chứ?" Thời Diệc Nam nhanh chóng nói: "Anh cũng không giận, anh thì tất cả gì nhằm giận?" Có, giờ hắn cũng muốn sử dụng cnhị rượu đập đầu của kẻ tiết lộ kín đáo - Bạch Duy Hoan. Đương nhiên Bạch Nhất Trần bắt buộc không chú ý ra Để ý đến trong tim hắn, anh cụp đôi mắt nói: "Cũng đề nghị, em cho tới thăm anh, anh hẳn đề nghị cảm giác hoan lạc mới đúng chứ?" Nói được mấy câu, thang thứ đã đến tầng mười bảy. Bạch Nhất Trần bước ra khỏi thang sản phẩm công nghệ trước, đưa lưng về phía Thời Diệc Nam, hỏi: "Tối ni anh không về đơn vị à?" Thời Diệc Nam hối hả theo sau, trả lời: "Tất nhiên gồm về rồi." "Vậy sau khi trnghỉ ngơi về, anh định lý giải với em về dấu tmùi hương bên trên đầu nắm nào?" Bạch Nhất Trần dừng bước, chuyển phiên fan hỏi Thời Diệc Nam. Thời Diệc Nam nghẹn lời, vị hắn lừng chừng Bạch Duy Hoa đang đề cập gì với Bạch Nhất Trần —— hắn yêu cầu nói toàn thể tuyệt chỉ bảo Bạch Nhất Trần là đầu hắn bị thương thơm đây. Nhưng Thời Diệc Nam cúi đầu thấy ánh nhìn để ý của Bạch Nhất Trần, hầu đặc lại hơi đụng tăng giảm. Hắn không muốn lừa dối Bạch Nhất Trần thêm lần nữa, chính vì như thế Thời Diệc Nam nói: "Diệp Uyển Hương tấn công." "Sao lại biện hộ nhau với cô rồi?" Nghe chấm dứt lời giải thích của hắn, Bạch Nhất Trần thlàm việc nhiều năm rồi lấy tay xoa phương diện hắn, đau lòng hỏi. Thời Diệc Nam nhìn Bạch Nhất Trần, bi đát phân phát hiện mình cấp thiết đối mặt cùng với nụ cười Bạch Nhất Trần. Hắn thà nhìn Bạch Nhất Trần tức giận, vào đôi mắt tràn ngập oán hận, chứ đọng không muốn thấy Bạch Nhất Trần quan sát để ý thâm nám tình, hiền hòa nhỏ nhẹ nói chuyện xuất xắc quan tâm cho bản thân như lúc trước. Thế tuy vậy, cụ thể niềm vui xung quanh Bạch Nhất Trần cùng tình nồng địa điểm đáy đôi mắt anh đã từng là thứ hắn yêu tốt nhất. Đây không hẳn là máy hắn yêu thương ư? Tại sao hiện thời lại không dám đối mặt? Không bao gồm ai hiểu ra giải đáp rộng hắn. Thành ra hắn cũng không đề xuất biện bạch mang đến hành động của chính bản thân mình. Thời Diệc Nam cứng đờ nhưng cong khóe môi, lảng tách vấn đề: "Vì anh hy vọng giã biệt bạn dạng thân của quá khứ đọng, có điều hồi xưa anh rất khốn nàn, Diệp Uyển Hương lại thù dai yêu cầu tấn công anh." Quả thiệt hắn không muốn nói cho Bạch Nhất Trần, hắn cũng không thích nói ra nguyên ổn nhân bào chữa nhau thật sự thân hắn với Diệp Uyển Hương. Tuy rằng nói ra thì có lẽ sẽ biểu hiện nlỗi thể hắn vẫn "chuộc tội" do việc mình làm cho, nhưng lại nó có ý nghĩa gì đâu? Chẳng lẽ vậy là hoàn toàn có thể xóa khỏi cthị trấn Diệp Uyển Hương tổn thương thơm Bạch Nhất Trần sao? Kẻ nnơi bắt đầu cũng biết là tất yêu nào. Giây phút ít này, Thời Diệc Nam đột nhiên làm rõ tại sao Bạch Nhất Trần không đề xuất hắn lý giải, bởi lý giải chỉ hữu ích với những người cần thiết. Mục đích của bài toán phân tích và lý giải là "tha thứ", nhưng mà Bạch Nhất Trần đang bảo bản thân tha máy hắn, đề xuất anh ko nên hắn phân tích và lý giải. Trước phía trên Thời Diệc Nam là một trong những kẻ phương diện tín đồ dạ thụ, y như Nhạc Đống với Diệp Uyển vẫn mắng hắn, tên Thời Diệc Nam đó sớm xứng đáng chết. Mà nhằm giã biệt tên Thời Diệc Nam vượt khứ, bầy họ trả dòng giá máu mê quá to, chẳng qua ngày tiết kia chưa hẳn của hắn, là của Bạch Nhất Trần. Thời Diệc Nam mỉm cười xót xa, hắn cụ chặt tay Bạch Nhất Trần, cần sử dụng sức nuốm chặt: "Anh khốn nạn những điều đó, bị tín đồ đánh cũng đúng thôi, dẫu vậy về sau anh đã đổi khác... Nhất Trần, nhất thiết anh đang đổi khác." Nhưng em càng yêu thương anh của những năm trước hơn, hiện nay anh chẳng như là hắn 1 chút nào cả. Bạch Nhất Trầm thì thầm nhủ trong tâm địa, cùng bề mặt cũng lòi ra vẻ thương thơm tiếc nuối. Anh đỡ Thời Diệc Nam ngồi xuống: "Anh ngồi xuống trước đã, em giúp anh xử lý qua lốt thương." Bạch Duy Hoan vốn ngơi nghỉ trong văn phòng đang sớm trsinh hoạt về chống thư ký của bản thân mình Khi Thời Diệc Nam xuống tầng đón Bạch Nhất Trần, bắt buộc từ bây giờ chống thao tác làm việc chỉ gồm nhì bạn lũ chúng ta. Thời Diệc Nam ngồi xuống rồi mỏi mệt nhọc nhắm mắt lại, hắn cúi đầu khoác Bạch Nhất Trần đánh giá dấu tmùi hương của bản thân mình. Bạch Nhất Trần lộ diện cái túi anh rước theo trong cả dọc con đường —— chính là băng gạc sát trùng cùng cồn anh thiết lập ở tiệm dung dịch trên phố. Nhưng nhìn thấy vệt tmùi hương sau gáy Thời Diệc Nam hoàn thành, Bạch Nhất Trần nhíu mày bảo hắn: "Chúng ta vẫn đề xuất cho tới cơ sở y tế khám đi." Nói vết thương này sâu thì cũng ko sâu, chẳng qua là do va đập cơ mà ra, cũng ngần ngừ mai rất có thể bị sưng lên ko nữa. Quan trọng duy nhất là mồm vết thương tương đối nhiều năm, ước chừng là chiều dài bằng ngón giữa của một bạn bọn ông trưởng thành và cứng cáp, nếu không khâu lại thì e rằng hơi cực nhọc khép lại. Do kia Bạch Nhất Trần cảm thấy vẫn phải đi bệnh viện xét nghiệm mang đến cứng cáp. "Không yêu cầu lắm đâu?" Thời Diệc Nam nói, "Anh ko thấy choáng đầu, hẳn là không xẩy ra chấn cồn óc." "Nhưng mồm vết tmùi hương khá dài đấy, nếu họ không đi khám đa khoa khâu chút ít thì bất cứ cử động nào cũng trở nên khiến cho nó nứt ra đợt nữa mất." Bạch Nhất Trần vuốt ve gương mặt Thời Diệc Nam, "Vả lại ban nãy chảy nhiều ngày tiết như thế, anh thật sự không biến thành choáng à? Bây giờ đồng hồ phương diện anh trông chẳng hồng hào gì hết." "Mai anh xin nghỉ nhằm tĩnh dưỡng một ngày ở trong nhà là được." Thời Diệc Nam vẫn không thực sự ước ao tới bệnh viện —— kể từ lúc hắn theo lần lượt tiễn phụ vương với anh trai tự chống cung cấp cứu giúp cho tới đơn vị xác, Thời Diệc Nam ko lúc nào mong mỏi bước chân vào khám đa khoa nữa. Bạch Nhất Trần thấy hắn kiên định, lại suy nghĩ vết thương quả thực không sâu bèn chấp nhận. Anh đáp: "Được rồi, mai em cũng ko tới phòng toắt, em ở nhà cùng anh. Song nếu như anh thiệt sự không thoải mái thì cố định yêu cầu nói cho em." "Ừ." Thời Diệc Nam vừa vấn đáp, di động của hắn sẽ vang lên, screen hiện lên hàng số lạ lẫm. Nhưng điện thoại của hắn vốn thiết yếu bao gồm điện thoại cảm ứng khuấy rối gì, bắt buộc hắn hơi lừng chừng bảo Bạch Nhất Trần "Anh dấn năng lượng điện thoại" rồi bnóng kết nối. "Alo —— xin hỏi có phải là Thời Diệc Nam tiên sinh ko ạ?" Đầu cơ của di động cầm tay là một cô gái. Thời Diệc Nam Cảm Xúc các giọng nói của cô ý gồm chút ít thân quen, tuy thế tốt nhất thời ko ghi nhớ ra là sẽ nghe qua nơi đâu.

Xem thêm: Song Joong Ki Song Hye Kyo Hẹn Hò, Tag: Song Joong Ki

Hắn nói: "Phải, là tôi." "À, là cụ này, tôi là y tá của nhà support tâm lý Hạ Thiên. Hôm qua anh hẹn trước chưng sĩ Hạ khám dịch đúng không? Cả sau này bác sĩ Hạ đa số rhình ảnh, anh ấy nói anh hoàn toàn có thể cho tới bất kể cơ hội nào." Tất Cả Đàn Ông Trên Thế Giới Này Đều Giống Người Yêu Cũ Của Tôi