Trong đại sảnh sáng sủa đèn, chỉ gồm Hạ Lăng Sơ sẽ ngồi trên sofa, Cung Vũ Ninc thì về phòng của cô ý, ở xuống chóng rồi mới nhận thấy trong chống chỉ có một phòng tắm giặt, hơn thế nữa lại còn trong phòng của cô.

Cung Vũ Ninc lại ngồi bật dậy, hoảng loạn chú ý về phía cửa.

Lúc này cô nghe thấy giờ đồng hồ chuông cửa ngõ, cô nhíu mày bước ra Open, Hạ Lăng Sơ vẫn đứng phía bên ngoài, nhân viên cấp dưới ship hàng sở hữu xống áo khô của anh ý tới.

Nhân viên Ship hàng tách đi, Cung Vũ Ninh bước ra, Hạ Lăng Sơ cũng quay đầu quan sát cô.

Cung Vũ Ninh khẽ hắng giọng: "Phòng vệ sinh ở trong phòng tôi, bây giờ anh bắt buộc sử dụng chưa?"

"cũng có thể sử dụng không?" Hạ Lăng Sơ hỏi lại một câu.

Cung Vũ Ninc bất giác muốn cười cợt tuy nhiên dung nhan khía cạnh vẫn siêu nghiêm nghị: "Đương nhiên là có thể."

"Ừ, vậy hiện giờ tôi vào rửa mặt một lát!" Hạ Lăng Sơ nói kết thúc lập tức núm xống áo của chính mình đi tới trước khía cạnh cô: "Cô đích thực không thấy pnhân từ chứ?"

Cung Vũ Ninch mong muốn nói, thấy phiền gồm tác dụng gì không? Lẽ như thế nào để anh mấy ngày ko tắm? Bởi vậy thì làm khó cho anh quá.

"Vậy anh đi rửa mặt đi!" Cung Vũ Ninch nói ngừng tức tốc xoay tín đồ bước ra ban công, cô muốn đi chờ gió.

Thời gian cđọng nuốm trôi qua nhì mươi phút ít, Cung Vũ Ninc nghe thấy giờ cửa phòng sau sườn lưng xuất hiện, cô cắm môi, hồi hộp xoay đầu lại.

Hạ Lăng Sơ khoác một chiếc áo sơ ngươi, quần tây, tóc Black ướt nnhỏ nhắn bước ra chứ chưa hẳn khoác áo rửa mặt.

"Tôi rửa ráy xong xuôi rồi." Hạ Lăng Sơ mỉm mỉm cười quan sát cô, áo sơ ngươi tất cả một vài ba vệt nước bám trên đường cong eo sườn lưng của anh ý, lộ ra nửa người bên trên săn uống cứng cáp, hấp dẫn của anh ý, Cung Vũ Ninc vô tình nhận thấy, nhịp tim cô mau lẹ trở lên gấp rút.

Quả nhiên vào phòng gồm thêm 1 tín đồ bầy ông sẽ tương đối bất tiện.

Cung Vũ Ninch về lại phòng mình, phía nhà tắm vẫn tồn tại lan ra một làn mừi hương, đôi mắt cô khẽ ửng hồng, nghĩ cho tới bài toán Hạ Lăng Sơ vệ sinh trong phòng tắm của cô ấy, cô lại Cảm Xúc bao gồm chút ít sợ hãi, nặng nề xử.

Cung Vũ Ninch ngồi bần thần vào chống cho tới chừng mười giờ đồng hồ, cô cảm giác hơi khát, cô đẩy cửa ngõ bước ra thì thấy Hạ Lăng Cơ gối tay hình như đang ở ngủ.

Cung Vũ Ninch có phần bỡ ngỡ, anh ngủ nhanh khô vậy sao? Cô bởi vì mong muốn chắc chắn đề xuất rón rén bước vào bên sofa.

khi cô đang cúi bạn xuống mong muốn quan sát anh thì đùng một phát anh msinh sống choàng mắt, hai đôi mắt bất thần quan sát nhau.

"A, tôi cho tới coi anh gồm yêu cầu chăn ko, đêm hôm msinh sống cân bằng khôn xiết rét mướt." Cung Vũ Ninh tá hỏa nói cùng với anh.

"Có không?" Hạ Lăng Sơ cụ nhịn cười cợt, tráng lệ hỏi.

"Có, trong tủ của tôi gồm chnạp năng lượng." Nói dứt Cung Vũ Ninh gấp vã chạy về chống, một lúc sau tức khắc ôm một dòng chăn uống đã có gấp nhỏ gọn ra để trên bạn anh.

Còn cô thì chạy đi rót nước, Hạ Lăng Sơ không đắp chnạp năng lượng, nhị mắt anh quan sát theo trơn cô đi vận chuyển lại ngơi nghỉ đại shình ảnh, cô khoác một bộ đồ áo ngủ in hình nhân thứ hoạt hình cực kỳ dễ thương, cực kỳ ra dáng vẻ phụ nữ.

Cung Vũ Ninh thấy anh nhìn bản thân hoài ngay thức thì quay đầu lại nhìn anh: "Anh sẽ nhìn gì vậy?"

"Không có gì." Hạ Lăng Sơ thu mắt lại.

"Tôi chình ảnh cáo anh, tốt nhất có thể chớ bao gồm ý đồ dùng gì." Cung Vũ Ninc nhướng mày nói, cô vẫn cảm thấy ko yên ổn vai trung phong mang lại lắm.

Hạ Lăng Sơ bật cười khe khẽ: "Cô lặng trung khu, tôi đang hứa hẹn với cô thì đang làm được."

Cung Vũ Ninch rót nước có vào chống, cô ở lên chóng, vốn dĩ lúc này cô cần cảm giác ảm đạm ngủ rồi bắt đầu đúng nhưng mà bây chừ bên phía ngoài gồm thêm một Hạ Lăng Sơ khiến hầu hết cơn bi ai ngủ của cô đều chạy đi không còn.

Thậm chí cô còn đi suy nghĩ ngợi xem, anh vẫn làm gì làm việc bên phía ngoài.

Bỗng nhiên điện áp bên trên đầu cô chập chờn, đèn điện thủy tinh trong Khi tỏ lúc mờ, Cung Vũ Ninh mau chóng trở đề nghị căng thẳng mệt mỏi, ngửng đầu chú ý bóng đèn đã vạc ra tiếng kêu sèn sẹt, cô Cảm Xúc hơi không yên tâm.

Trái tyên cô cũng run lên theo bóng đèn, đột nhiên bóng đèn tắt phụt, cả căn uống phòng buổi tối sầm lại.

Sao chũm này? Xảy ra cthị trấn gì vậy? Cung Vũ Ninc trong lòng hốt hoảng, lúc này phía bên ngoài phòng bao gồm tiếng gõ cửa ngõ, cô hốt hoảng: "Ai vậy?"

"Là tôi, mất điện rồi!" Giọng Hạ Lăng Sơ vang lên phía bên ngoài.

Cung Vũ Ninc dò mẫm vào láng tối ra cho tới cửa ngõ, cô mở cửa, vào đại sảnh chỉ còn một đèn điện thoát hiểm, không quá sáng sủa cơ mà cũng ko tới tầm buổi tối thui.

"Sao vậy? Tại sao lại đột ngột mất điện?" Trong lòng Cung Vũ Ninh cảm thấy không lặng, ví như nhỏng bên trên bờ mất điện thì không có gì đề nghị sợ, cơ mà hiện nay họ đang sống trên biển.

Trong lòng Hạ Lăng Sơ cũng dấy lên một suy đoán tuy thế bất luận mất năng lượng điện bởi vì ngulặng nhân gì thì chắc hẳn rằng kèm theo nó cũng chính là nguy hại, anh lưu giữ tới bộ đội đánh thuê của xã hội Black, lần chần hắn ta gồm đề xuất cùng một người ko, giỏi là lên tàu thuộc đồng đàn.

"Đừng lo lắng, họ ngồi chờ vào phòng một thời gian, coi liệu có phải là mặt đường điện bao gồm vụ việc hay không, nếu đúng vậy thì sẽ có được fan đi sửa thôi." Suy suy nghĩ của Hạ Lăng Sơ là, không được ra phía bên ngoài, ko được để đều kẻ tê nhân thời gian láo lếu loạn tiếp cận cô.

Cung Vũ Ninh cũng chỉ hoàn toàn có thể suy nghĩ vậy, thân tàu vững chắc chợt ngộ chòng chành hết sức mạnh mẽ, như thể gặp sóng béo, trsinh sống cần ko vững vàng, khiến nhì tín đồ không đủ thăng bằng, Hạ Lăng Sơ nôn nóng bao bọc lấy Cung Vũ Ninch bổ xuống sofa lân cận.

Cung Vũ Ninc chỉ cảm thấy trời khu đất đảo lộn, toàn bộ cơ thể bị anh đè cổ mạnh bạo xuống bên dưới fan mình, đầu đập sofa quyến rũ, không đau lắm dẫu vậy cũng đầy đủ khiến cô choáng ngợp.

Trong bóng về tối, hơi thsinh sống hai tín đồ nhỏng thể xen kẽ vào nhau, Cung Vũ Ninc msinh sống tròn mắt, tia nắng của đèn bay hiểm cảm thấy không được nhằm cô bắt gặp vẻ mặt của anh, mà lại cô có thể cảm nhận được ánh nhìn lạnh bỏng của anh ý đã nhìn bản thân.

Trong căn uống chống im tĩnh chỉ gồm giờ đồng hồ hơi thở của hai tín đồ, mọi khi một gấp gáp.

Bỗng nhiên, thân tàu nhào lên, tín đồ Hạ Lăng Sơ khẽ va va vào fan Cung Vũ Ninch khiến cho gương mặt cô đỏ bừng.

"Để tôi vùng lên." Cung Vũ Ninc đề nghị.

"Không được, hiện nay tàu chòng chành thừa." Hạ Lăng Sơ ko đồng ý, từ bây giờ ai ai cũng biết phải khởi tạo tức tra cứu tức thì cách để thắt chặt và cố định khung người.

"Nhưng..." Cung Vũ Ninch lo lắng ngước đầu, cô vẫn định nhấc bạn dậy một chút ít thì vào trơn tối, làn môi hồng mềm mại và mượt mà của cô ý chủ động đụng lên môi anh.

Cô msinh hoạt tròn mắt, cuống quýt ngửa ra sau, môi anh thuận theo môi cô, va xuống loại cằm nhỏ nhắn của cô ấy...


Bạn đang xem: Tổng tài hỏi vợ: bánh bao làm mai


Xem thêm: Huấn Luyện Viên Xin Chào Huấn Luyện Viên Tạm Biệt !

Bối rối, mong mỏi vạc điên, xảy ra cthị xã gì vắt này?

Hạ Lăng Sơ sững người vài ba giây, dưới ánh sáng lờ mờ, anh có thể cảm thấy được tâm trạng tức buổi tối của Cung Vũ Ninc.

Đúng vào hôm nay, bên ngoài tất cả giờ gõ cửa, giờ gõ gấp gáp, khiến cho Cung Vũ Ninc đơ nảy mình, cô quờ quạng trong bóng tối, thay được cánh tay của Hạ Lăng Sơ: "Ai vậy?"

"Không cần biết là ai, từ bây giờ hầu hết ko được mở cửa." Hạ Lăng Sơ kệ xác giờ gõ cửa ngõ bên phía ngoài.Truyện convert giỏi : Nông Gia Ngốc Nữ