Thể loại: Hiện đại, ngôn tìnhEditor: Dế Mèn, Lưu Tinc, Miu Béo, Tiểu Huyền Vũ, Huyết Vũ, Ngô Đồng, JennyNhân trang bị chính: Từ Khiêm, Ngu DaoNgười ta vẫn hay nói rằng niềm hạnh phúc lớn số 1 của đời fan là chạm chán đúng người đúng thời điểm.Lúc bản thân Ngu Dao thê thảm đáng tiếc duy nhất thì gặp được Từ Khiêm, trên đây liệu rằng gồm bắt buộc định mệnh?Từ Khiêm cả đời này gần như cầm cố mọi sản phẩm công nghệ có thể trong tâm địa bàn tay kế bên sự nghiệp lợi lộc thì chính là Ngu Dao.Đối cùng với Ngu Dao mà nói thì tình thương Từ Khiêm dành cho cô vừa và lắng đọng lại lạnh buốt.

Bạn đang xem: Trò chơi hào môn bác sĩ cầm thú để tôi đi

Trích đoạn:Ngu Dao quỳ cùng bề mặt đất, cúi đầu, nói với người bầy ông ngồi bên trên ghế sa lon phía đối diện: “Tôi van anh, mau cứu anh ấy.”Người lũ ông bưng ly rượu đỏ lên nhìn cô, hỏi ngược lại: “Em rước cái gì nhằm van xin tôi?”“Anh đang nói, nếu như tôi đồng ý…”“Phải, dẫu vậy hiện giờ tôi lại không tồn tại hứng trúc đối với em.” Người bọn ông dùng đầu ngón tay nâng cằm của cô ý lên.
Đô Thị Hào Môn Thế Gia Ngôn Tình
15/126
Chương thơm 15: Anh coi tôi là cái gì?
Ngu Dao nghe thấy lời này của anh, hai con mắt càng trừng lớn hơn.Anh ta nói cái gì? Đi theo anh ta ư? Đi theo anh ta dòng gì?Ngu Dao không hiểu biết.Anh thấy được vẻ nghi ngại vào đôi mắt cô, cười cợt âm thầm trong lòng, đấy là đưa bộ sao? Một cô gái làm nghỉ ngơi Cám Dỗ ngoài ra không hiểu nhiều câu nói này có ý gì sao?“Sao vậy? Giả cỗ thiếu hiểu biết sao?”“Giả cỗ không hiểu nhiều cái gì? Tôi đích thực không hiểu biết nhiều. Đến tận bây chừ ngay cả anh là ai tôi còn chần chờ nữa.” Ngu Dao có chút buồn bực nói.Từ Khiêm bật cười: “Tiểu nha đầu, em đang làm cho sống Cám Dỗ bao thọ rồi?”“Anh hỏi cái này có tác dụng gì?”“Mặc dù tôi gồm kém nhẹm hơn đối với Nam Dạ Tước và Duật Tôn, tuy nhiên tốt xấu gì cũng coi như thể nhân thứ nhất nhì thành thị, em thiệt sự băn khoăn tôi là ai sao?”
Ngu Dao trợn trắng đôi mắt, cô chỉ biết Nam Dạ Tước mà lại thôi, còn Duật Tôn là ai? Cô thực thụ lừng khừng.cũng có thể biết đến thương hiệu Nam Dạ Tước là sau khi vào làm cho trong Cám Dỗ, từ bây giờ cô mới biết anh ta là ông công ty đằng sau vị trí này. Còn về fan thương hiệu Duật Tôn thì cô thực thụ chần chừ.Đương nhiên Từ Khiêm cũng không làm lơ hành vi này của cô, anh suy nghĩ có lẽ rằng cô thật sự lừng chừng thật.“Tôi thương hiệu Từ Khiêm, còn về nghề nghiệp thì em không nên biết thì hơn.”Nếu chủ yếu cô sẽ nói băn khoăn mình, thì anh sẽ không còn để bụng, từ bỏ reviews cho cô biết là được.Ngu Dao thiệt sự thấy bất lực, ai ước ao thân quen anh ta chứ? Từ lần gặp khía cạnh thứ nhất cho tới tiếng phút này, mọi khi chạm chán đề nghị anh ta đang hầu như gặp phải chuyện không may xảy ra.“Ngài Từ, bất kỳ ngài tất cả là nhân thiết bị khoảng cỡ cỡ làm sao, bao gồm nên người hay động vật hoang dã hay không cũng đông đảo ko liên quan cho tôi. Tôi cũng không muốn quen thuộc biết ngài, cũng không thích đi theo ngài.”
Người đàn ông trước mặt nghe được hầu như lời cô nói, trên khuôn khía cạnh cũng ko biểu hiện vẻ tức giận, mà lại điều này cũng không biểu thị rằng anh đón nhận lời thuyết giáo này của cô ý. Không biểu thị vui ảm đạm, phía trên sẽ là kiến thức từ bỏ bé dại của anh.“Ngu Dao, em vẫn chưa Để ý đến tiếp nối thất thoát. Tôi biết, bây chừ trường học bắt em bắt buộc dọn ra bên ngoài, còn em vẫn không tìm kiếm được khu vực nghỉ ngơi cân xứng. Nếu tôi đoán thù không nhầm, thì vừa rồi em đi ra phía bên ngoài tra cứu chống ở yêu cầu không?”Chiếc xe pháo ngừng trước cửa ngõ một khu vực căn hộ chung cư nhỏ, Từ Khiêm rút ít chiếc chìa khóa xe, quay đầu liếc góc nhìn sang trọng Ngu Dao sẽ ngồi sinh hoạt ghế phú lái.Thân thể Ngu Dao thốt nhiên cứng lại, nquan tài lên vùng phía đằng trước, mong mỏi biết xem đó là nơi nào.Từ Khiêm xuống xe pháo, ra lốt đến Ngu Dao cùng xuống theo.Đây là Thịnh Thế Tân Giang, tòa nhà náo nhiệt độ tuyệt nhất của thành phố Bạch Sa, một tmùi hương nhân vẫn vạc hiển thị mảnh đất này, cũng chính vì nó bao gồm vị trí ngay gần hồ nước, vì vậy bắt đầu tiêu phí một khoản tiền Khủng nhằm thâu tóm về nó, xây hình thành khu nhà tại dựa trên hồ nước đầu tiên của đô thị Bạch Sa, đầu đường khu phố chính là trường đái học tập trọng điểm, không hề ít người đã nhìn trúng chỗ này, bên phía ngoài bên cạnh khu vực chống học ra thì chính là cây cỏ bao trùm và phương tiện đi lại được nhất quán hóa
(sử dụng phổ biến một một số loại phương tiện đi lại vận động trong Khu Vực này).“Anh đưa tôi tiếp đây làm cho gì?” Ngu Dao tất cả phần không hiểu rõ, chung cục Từ Khiêm đưa cô tới địa điểm này cùng với mục tiêu gì.Người lũ ông trước khía cạnh cũng không trả lời tức thì, chỉ điềm nhiên đi đến cổng lớn của khu nhà, lấy vào túi quần ra một cái thẻ, thoa thẻ làm việc tức thì cửa chính, một giờ đồng hồ “tút” vang lên, rồi tiếp nối đi vào.“Còn đứng sững ngơi nghỉ đó làm cái gi nữa? Mau vào đi.” Anh thấy Ngu Dao còn không đuổi theo thì ngay thức thì xoay đầu lại phệ tiếng Điện thoại tư vấn.Ngu Dao thiệt không còn cách, đành chứa bước tiến theo anh bước vào.Thịnh Thế Tân Giang là vì tín đồ các bạn nối khố của Từ Khiêm là Chình họa Húc Nghiêu khai thác tại trên đây.Mặc mặc dù Chình ảnh Húc Nghiêu luôn luôn sinh hoạt thành thị Giang Ninch, nhưng lại thỉnh phảng phất cũng trở nên tiếp đây giám sát và đo lường hạ tầng, giai đoạn đầu desgin tè khu này, Chình ảnh Húc Nghiêu đã giữ giàng một chống mang đến Từ Khiêm, tuy vậy Từ Khiêm sẽ gồm nơi sinh hoạt thắt chặt và cố định sinh sống thành phố Bạch Sa rồi, cho nên vì thế sau khoản thời gian mang đến thay đổi lại tổng thể tòa nhà này thì vẫn nhằm trống.Tối ngày qua, Từ Khiêm nằm ở vị trí trên giường, vào đầu vẫn luôn luôn hiện hữu nhị khuôn mặt, một là fan sẽ ở trước phương diện anh – Ngu Dao này, bạn thiết bị hai dĩ nhiên chưa phải ai không giống mà chính là Quý Tinch.Anh cảm giác có thể là do kề bên mình đã thọ chưa xuất hiện một fan thanh nữ nào, do đó bắt đầu điều này.Sáng nhanh chóng ni khi xem tài liệu mà lại tín đồ bạn đưa đến về Ngu Dao, anh đã tìm kiếm lại khóa xe của căn nhà này, anh đưa ra quyết định nuôi fan tình tại đây.Thang thiết bị dừng lại ở tầng 33, đây là tầng cao nhất, căn phòng được tô điểm cũng giống như phần đa căn uống phòng không giống.“Em thấy công ty này nên chọn mua đông đảo thứ dụng gì?” Từ Khiêm lưu ý đến nào đó tảo sang trọng hỏi Ngu Dao.Căn phòng này từ khi được xây lên đến giờ anh vẫn không qua sinh hoạt lần nào, cho nên vì thế điều tất nhiên đó là nó trống trống rỗng. Chiếc ghế sô trộn dễ dàng tuyệt nhất cũng không có.Ngu Dao cảm giác bao gồm phần kì quái: “Anh Từ, tôi chưa phải bên kiến tạo nội thất, sao hỏi tôi?”“Em đã là chủ nhân sau này của vị trí này, ko hỏi em thì hỏi ai?”Ngu Dao cảm giác bản thân cùng bé bạn này không thể hiểu được Để ý đến của nhau. Người đàn ông này trọn vẹn tạo nên sự cỗ dạng đang sống và làm việc vào chủ yếu thế giới của phiên bản thân(giống trường đoản cú kỉ). Cô luân phiên fan mong rời ra khỏi đây, cô cảm thấy thiệt mất thời hạn khi thuộc anh cho tới khu vực này.“Ngu Dao, tôi không muốn tốn thời gian kiên trì với em nữa đâu.” Từ Khiêm nói vọng lại ẩn dưới lưng.Ngu Dao cảm giác vào câu nói này còn có ý tđọng nào đó, nhưng lại trong khoảnh khắc thiết yếu nghĩ ra.Anh ta ko kiên nhẫn nữa, tất cả liên quan gì cho bản thân sao? Không có nha.

Xem thêm:

“Anh Từ, tôi nhận định rằng rất có thể Khi anh còn bé dại không có học văn học xuất sắc mang đến lắm. Từ đầu mang đến cuối tôi cũng chưa xuất hiện thỏa mãn nhu cầu anh bất kì điều gì cả.” Ngu Dao vốn định cứ đọng điều đó mà lại ra khỏi phía trên, nhưng mà suy nghĩ lại, bao gồm mấy lời yêu cầu nói cụ thể ra thì tốt rộng.“Ngu Dao, em tất cả biết không? Một fan đàn bà nên biết chừng mực. Tôi có thể Chịu đựng em mang ngây mang ngớ ngẩn, mà lại diễn loại xiếc này rất nhiều đang chỉ có tác dụng ngược lại.” Tiếng nói trầm của người bầy ông xuống tốt rộng, âm nhan sắc trầm lắng, nghe qua lại vô cùng thoải mái và dễ chịu.“Từ Khiêm, sau cuối anh coi tôi là cái gì? Thế thân của người yêu cũ? hoặc là THÚ CƯNG anh nuôi bên người?”Từ Khiêm nghe vậy, khẽ nhảy cười: “Em thừa quý trọng bao gồm bản thân bản thân rồi. Thế thân, em không xứng. Còn về phần Vật Cưng? Tôi nghĩ trường hợp em nguyện ý cần sử dụng từ bỏ này để sửa chữa thay thế thiết yếu bản thân bản thân, thì tôi không ngại.”Ngu Dao luân phiên fan mau lẹ tách đi, cô không muốn rỉ tai, cùng đứng một chỗ với cùng một kẻ chướng đôi mắt như vậy này.Cô rời khỏi cửa ngõ, bấm thang vật dụng, mở wechat hỏi xem Thạch Hâm đã sống đâu? Định thuộc cô ấy đi kiếm phòng trọ cân xứng.Từ Khiêm thấy cô đi, cũng ko ngăn cô lại. Anh lấy Smartphone ra, soạn một chiếc tin nhắn gửi tới đến Ngu Dao.“Ngu Dao, tôi mang lại em một tuần. Hi vọng, một tuần sau em ngoan ngoãn tại vị trí này hóng tôi. Tôi cho rằng em cũng không thích tôi sử dụng cho tới thủ đoạn để bức bách em ngơi nghỉ lại cạnh bên tôi đấy chứ? Chần chừ không nhiều thôi, qua rồi sẽ không còn còn điều gì khác thú vui nữa.”Khi Ngu Dao nhận được lời nhắn này là khi cô vẫn ngồi trên xe taxi, chuẩn bị chạm mặt Thạch Hâm. Liếc qua tin nhắn, cô không còn nghĩ ngợi, trực tiếp xóa đi.Cô vẫn luôn cảm giác Từ Khiêm chỉ tìm kiếm cô nhằm cô đổi thay sản phẩm sửa chữa đến bạn nữ cũ mà lại thôi.