Giận ! Sau hơn một giờ đồng hồ, sau cuối nó bắt tôi trở thành một thương hiệu khuân vác ko hầu hết ko lương và lại còn mất lương. Nói thiệt tính ra số chi phí nhưng mà tôi cần chi ra đến đụn đồ đạc và vật dụng lích kích với đầy “man rợ” này cũng gần như là ăn đứt nửa mon lương của tôi. Nhưng dòng đấy ko yêu cầu là vấn đề chủ yếu mà dòng vụ việc sinh sống đây là tôi chỉ sợ có ai đó người quen thuộc hay như là 1 nhân viên nào trong công ty tôi bắt gặp hình hình ảnh tôi bây giờ thì thiệt sự tôi ko biết giấu khía cạnh đi đâu. Ai đời một trưởng chống (dù thế trưởng chống thôi tuy nhiên ko giấu gì đa số người tôi hết sức tất cả giờ đồng hồ sinh hoạt vào công ty cả về uy lẫn về tài và về… “sắc”) nlỗi tôi và lại buộc phải đi khuân vác cùng vào phần đông địa điểm chỉ giành riêng cho người mẹ thiếu phụ thì thích hợp hơn. Nhìn tôi hôm nay thảm hại mang đến kinh hồn bạt vía. Mồ hôi nhễ nhại mặc dù nhà hàng, lắp thêm lạnh đang hoạt động vù vù; nhị tay từng tay ngay gần chục túi đồ dùng là không nhiều, chưa tính kẹp 2 bên nách là nhị cái hộp lớn tưởng. Trong lúc ấy con nhỏ nhàn rỗi cùng với nhị chiếc túi nhỏ nhỏ hình như thể đựng mấy cái cặp gyên ổn nho bé dại thì nên. Đấy toàn trang bị nhỏ nhỏ với nho nhỏ dại, trong khi tôi thì lủng củng và bậm bạp. Hỏi bao gồm bất công ko cơ chđọng. Bảo thì nó hồn nhiên: “Thế bắt đầu galăng chú nhỉ!”. Vâng, tôi vẫn “ga” cùng sắp ao ước “lăng” toàn bộ ra đây! - Chú ơi bản thân đi nạp năng lượng kem đi! - Cháu suy nghĩ chụ tất cả 12 tay à? – Tôi gần như gắt lên! Nó quan sát tôi đôi mắt msinh sống tròn vo, rồi bỗng nhiên trùng xuống, chừng như bao gồm chiếc gì đấy nhoáng qua vào đầu nó. Nó ko nói gì, chỉ đi thật nkhô cứng ra nơi đậu xe pháo. Tôi ko biết là nó bao gồm giận tôi ko nữa. Chỉ hiểu được trường đoản cú lúc lên xe pháo về này lại im thin thít ko nói gì cả. Tôi trở về nhà với hai tay rời rã. Thực sự lúc này tôi có 1 trong các buổi đi mua sắm bom tấn độc nhất vô nhị vào đời tôi. Cũng may nhưng mà chẳng có ai thân thuộc bắt gặp tôi cả. Nhưng hình hình họa bé nhỏ cơ hội cuối buổi đi buôn bán cđọng ám ảnh tôi. Rõ ràng là nó không đúng còn gì khác. Mà tôi cũng đâu tất cả nói gì vượt đáng quá, chỉ là… sự thật thôi mà! Sáng bữa sau mang đến đơn vị, tôi cảm nhận một gói bưu phẩm cùng rất một mẩu giấy nhỏ: “Tiền ngày qua chụ phải ném ra trả mang lại con cháu. Crúc đếm lại, nếu thiếu hụt thì bảo cháu”. Tôi ko phát âm sao nữa, phát âm mẩu giấy nó gửi tôi thấy lòng bỗng nhói nhức. Kiểu nlỗi vừa bị một thứ nhọn làm sao kia đâm tuyệt cào vào lòng vậy. Đúng là số tìên tôi ném ra ngày hôm qua ko ít tuy vậy tôi đâu có bảo là nó nên trả tôi đâu. Mà sao nó buộc phải nói câu “tối lại” cùng với chả “thiếu” chđọng. Cđọng nlỗi tất cả buộc phải sòng phẳng, rõ ràng và có một cái nào đó khiến cho tôi khó tính kinh điển. Nó đang va vào lòng từ ái của tớ. Trên con đường về tôi lại tạt qua quán coffe “Khoảng Lặng”. Thực sự vị nhỏ bé nhỏ Tkhô hanh Mai mà lại bây chừ tôi đề xuất một khoảng tầm lặng cho chính mình. Chỗ thân quen của bé nhỏ xíu vẫn trống trơn chưa xuất hiện bạn ngồi tuy thế tôi cũng chẳng bi quan ngồi vào. Tự dưng tôi thấy ghét cả loại số chỗ ngồi kia, tuy vậy cảnh thiên nhiên quanh đó tê vẫn rất đẹp nlỗi dạo bước trước. Có lẽ tại tiếng tôi vẫn còn đã giận con nhỏ tuổi kia. Ngồi nhâm nhi ly nâu đá và nghe một bạn dạng nhạc của quốc tế mà lại tôi ko biết tên chỉ hiểu được nó khôn xiết vơi cùng êm. Đúng thiết bị tôi yêu cầu từ bây giờ. Chợt tôi nhận thấy con nhỏ phi vào tiệm, ngồi đúng vị trí thân quen của nó. Có vẻ nhỏng nó ko nhận thấy tôi. Nó lại Điện thoại tư vấn một ly sinch tố sữa chua với hai con mắt đã phía ra phía bên ngoài cửa kính. Đôi đôi mắt nó ko còn sáng sủa cùng tinh quoái nhỏng mọi khi, mà cứ man mác ảm đạm. Hay nó đang giận tôi? Giận đồ vật gi chứ? Tôi cũng còn đang giận nó đây! Tôi quay lại với ly nâu đá của mình. Nhưng mắt tôi vẫn ko thể làm sao bong khỏi bé bé. Nó đang ngồi trầm tư đột nhiên dìm đc một lời nhắn. Ko thông báo ấy viết gì chỉ biết rằng nhỏ nhỏ xíu thsinh hoạt lâu năm một cái rồi lại phòng cằm quan sát ra cửa ngõ kính. --- Lời hứa! Đang quan sát bé bé bỏng thốt nhiên điện thoại tôi rung. Tôi ko thể ngồi vào quán mà lại nói chuyện điện thoại cảm ứng được chắc hẳn rằng bé nhỏ tuổi vẫn nghe thấy. Tôi đề nghị đi vào tận nơi Khu Vực chống dọn dẹp và sắp xếp nhằm nghe điện thoại thông minh. Thật chẳng như mong muốn tẹo như thế nào, (chẳng đọc sao lúc đấy tôi lại suy nghĩ như thế) lúc tôi trở lại thì con bé bỏng đã từng đi mất. Thế là tôi đành đề nghị trở về với ly nâu đá cùng phiên bản nhạc bắt đầu phần lớn vẫn thanh thanh với đầy êm nhẹ. Con SANTAFEB Đen của tớ lại một lần nữa gồm thời gian được thắng vội. Con nhỏ nhắn đơ bản thân vì tiếng chiến hạ xe pháo đổ vào sau sống lưng nó. Nó trở về, đôi mắt mlàm việc tròn. Nó cứ đọng đứng im như tượng. Tôi Open xe bước xuống, ném đôi mắt khó tính về phía con nhỏ: - Cháu làm thế nào nhưng mà cứ như người mất hồn vậy? Lúc bấy giờ nó mới tương đối động đậy một tí. Khuôn phương diện bi thiết chẳng lẫn đi đâu được. - Crúc hỏi cháu, cháu gồm nghe thấy ko? Nó cúi phương diện rồi bước tiến tiếp. Ko thể chịu nổi, tôi kéo bạo phổi tay nó lại, bàn tay lớn bự của tớ bóp chặt đem cánh tay mhình ảnh dẻ của chính nó. - Người mập hỏi thì nên vấn đáp chứ! Nó gửi đôi mắt sẽ ngân ngấn lệ lên chú ý tôi rồi cù quý phái phía cánh tay hiện giờ đang bị bóp chặt, bất chợt nó nhắm mắt lại, hai sản phẩm nước đôi mắt cứ đọng thể chảy lâu năm bên trên khuôn mặt nhỏ xíu phỏng của nó. Tôi khẽ lới lỏng tay mình ra. Tôi biết nó nhức. Nhưng tôi cá nó ko khóc vì chưng đau. - Thanh khô Mai, cháu tất cả chuyện gì bi thiết đúng ko? Nói cho crúc đi! – Ko gọi sao lúc đó tôi lại rất có thể dịu dàng cho thế? Bất chợt nó vung tay ra khỏi bàn tay tôi rồi ôm ghì lấy tôi cùng khóc to nhiều hơn. Tôi chưa biết làm gì. Chân tôi gần như kia cứng. Có lẽ là trên do xúc cảm bất ngờ với tệ sợ hơn đó là: đấy là bạn thiếu phụ thứ nhất trừ bà mẹ tôi ra sẽ ôm tôi khi tôi biết gắng làm sao là có mang “khác giới”. Con bé bỏng càng khóc to thì sẽ càng siết chặt tôi rộng. Rồi thong thả giờ đồng hồ khóc cũng sút dần dần và cuối cùng nó cũng buông tay thoát khỏi người tôi. - Cháu… cháu xin lỗi! - Ừ, đc rồi! Có gì nói cho chụ đi! Nó lại ngước đôi mắt sưng đỏ lên nhìn tôi, cái nhìn dường như để tìm sự tin yêu thì đề xuất. Nó cúi phương diện xuống, lí nhí. - Ngày mai sinh nhật chúng ta trai cũ của cháu! -… Tôi vẫn tĩnh lặng đợi con bé bỏng nói tiếp. - Cháu định đã ko đi tuy thế từ bây giờ anh ấy gửi tin nhắn nhắn đến cháu. – Bên cạnh đó bé nhỏ nhắn lại khóc tiếp tôi nghe tiếng mức đầy nghứa hẹn ngào của chính nó. – Anh ấy kể lại lời hứa hẹn nhưng cháu từng nói: “Ngày sinh nhật đồng đội đã là thiếu nữ hạnh phúc mặt ngươì bản thân yêu và anh cũng vậy!”. – Rồi bỗng dưng con bé bỏng ngước hai con mắt toàn nước lên quan sát tôi. – Nhưng giờ đồng hồ thì bọn chúng cháu đang chia ly. – Nó lại nút lên những giờ đồng hồ nút nhưng tôi nghe cứ đọng nhỏng xé gan ruột. – Sẽ chẳng gồm chuyện gì sảy ra nếu nlỗi cháu ko tất cả lời hứa hẹn kia với anh ấy vẫn chưa xuất hiện bạn nữ mới!… – Nước mắt con bé nhỏ lại lnạp năng lượng nhiều năm. Tôi khẽ chuyển tay lên vệ sinh các giọt nước nực nội bên trên khuôn khía cạnh lạnh phỏng của chính nó. Rồi thân thương nlỗi một fan bề trên: - Đừng khóc nữa Thanh Mai. Đừng ai oán vị tín đồ con trai này. Cháu đề nghị làm sao cho cậu ta thấy chia tay cậu ta là một thú vui niềm sung sướng. Cậu ta đã làm cho cố gắng cùng với cháu thì con cháu cũng rất có thể làm cho lại với cậu ta. - Cháu ko đọc ý chú! - Cháu cố định đề nghị đi sinch nhật và đi và một chàng trai – người yêu của cháu! - Nhưng… cháu ko bao gồm ai cả! - Một anh chàng cũng ko bao gồm sao? – Nó phủ nhận. - Cháu vừa new chia tay tình nhân mà! - Vậy chúng ta, bạn đàn ông ý! – Con bé lại phủ nhận. - Chả ai có thể giúp cháu đâu vày họ số đông là chúng ta của anh ý ta nữa. - Trời! Vậy thì có lẽ ai bây giờ? - Chú! - Hả? --- Kẻ hàng nhái hoàn hảo! Tôi đang gật đầu đồng ý đổi thay “tình nhân mang mạo” của bé bé dại Thanh khô Mai. Vì một lí bởi à đúng chuẩn rộng là một điều kiện nhỏ nhỏ đặt ra nhằm tngày tiết phục tôi, kia là: “Nếu chụ gật đầu cháu sẽ ko làm cho kì đà cản mũi crúc nữa. Cháu sẽ để cho chụ đc tự do thoải mái cưa đổ chị cháu mà lại ko hề gồm bàn tay của con cháu chen ngang!”. Cái đề xuất đó trái thừa thu hút cùng với tôi. Tất nhiên tôi ko buộc phải là một thằng ngốc và lại đi không đồng ý rồi. Cthị xã cả đời chứ gồm không nhiều gì đâu. Tôi chỉ Việc hàng nhái có tác dụng người yêu nó một tối thôi cơ mà. Chẳng thua kém là mấy! Tôi ko đóng góp mình trong những bộ đồ áo đứng đắn với lịch sự và trang nhã mà lại tôi vẫn mặc. Tgiỏi vào kia tôi khoác khá là cool (nhỏng đàn trẻ hiện giờ thường xuyên nói) với thật dễ chịu cùng với áo cánh và quần jin. Nói thiệt tôi thường ngày đóng góp cỗ comle nhưng trông vẫn còn đấy trẻ hơn đối với tuổi, vậy nên hôm nay quan sát tôi ăn mặc cầm này, tôi cá là trông ko vượt 24. Dẫu sao thì như vậy mới cân xứng được với cùng 1 nhỏ nhỏ 17, 18 tuổi nhưng mà. Con bé dại hiển thị trước đôi mắt tôi hoàn toàn đặc biệt. Nó ko còn buộc tóc, không còn mặc quần tụt, với cũng chẳng đi phần lớn song giày đế bết. Mà nắm vào kia là 1 nhỏ nhỏ dại súng sính trong cái váy đầm hoa xanh thuộc chiếc túi sách cùng màu sắc, chân đi dxay cao gót, với mái tóc Đen nhánh, tỉa lá được thả lâu năm cùng với chiếc cặp ghyên ổn hình trái táo Apple đính đá. Tôi đã thiệt sự ntạo chết giả mất mấy giây rồi mới kịp định thần lại. Lần sản phẩm công nghệ hai tôi phân phát chỉ ra là con nhỏ tuổi – nó đẹp! Lần đầu là lúc sinh hoạt siêu thị mấy hôm trước. Lần ấy tôi thấy nó rất đẹp một phương pháp trẻ em nhí nhhình họa – sở hữu vẻ đẹp nhất của sự tự nhiên và thoải mái. Còn lần này tôi thấy nó rất đẹp cùng với vẻ rất đẹp thật nữ tính cùng đáng yêu. Nhưng vẻ đẹp mắt ấy chỉ… ngay sát bằng chị nhưng thôi! Tôi vẫn thấy Tkhô cứng Trúc là đẹp tuyệt vời nhất mà! Tôi với Tkhô nóng Mai tiến vào cửa hàng bar vị trí tên tình nhân cũ của bé nhỏ bé sẽ bao cả. Con nhỏ tuổi có vẻ khá run, vẻ mặt đầy mệt mỏi. Tôi chuyển tay nên kháng mạng sườn: “Nào em yêu!” Nó chú ý tôi, hai con mắt tròn xoe. Tôi vẫn giữ lặng tay, hếch mắt chỉ vào cánh tay mình. Nó dường như trinh nữ nngay sát vì chưng nó đọc ý tôi ý muốn nói gì. Tôi đành cần trnghỉ ngơi về là mình: “Cháu cùng chú đang là tình nhân. Biết chưa?” Nó gật đầu và sau vài giây chần chừ cũng đưa tay vòng qua cánh tay tôi, mặc rước và đứng gần kề chúng tôi. Con nhỏ nhắn ngước lên chú ý tôi có nào đó tương đối ngượng gạo ngùng. “Mỉm mỉm cười nào!”. Con bé xíu khẽ cười thiệt tươi trước lời nói của tôi. Nó thì thầm: “Vâng anh yêu!”. Ko đọc sao tôi đột đỏ phương diện trong khi rõ ràng tôi còn vừa nói như vậy trước cùng với nó. Chúng tôi thuộc phi vào trông quả như một cặp nhân tình thiệt sự. Sinc nhật có vẻ như khách mời khá đông. Đang đi, con nhỏ xíu bỗng khựng fan lại. Trước khía cạnh Shop chúng tôi là một cậu ma lanh trông cũng rất đẹp trai, sát bên còn có một nhỏ bé dại tương đối xinh, mỗi tội trang điểm đậm vượt. Tên rỡ ràng có vẻ tưởng ngàng trc sự xuất hiện của Cửa Hàng chúng tôi. - Chúc mừng sinch nhật – Tkhô nóng Mai tiến mang lại chuyển khuyến mãi bó hoa cho cậu ta. - Thanh hao Mai… Đây là… - Hì, là các bạn trai sẽ của em. – Con bé bỏng mỉm mỉm cười ra hiệu tôi lại ngay gần, sau khoản thời gian tôi sẽ yên ổn vị đứng lân cận nhỏ bé nhỏ, bé nhỏ xíu lại quay trở về khẽ mỉm cười cợt nói tiếp. – Lời nói hồi làm sao tiếng linh nghiệm thật, chỉ có điều ko nlỗi nhì ta vẫn dự đoán thù. Đời thường cố kỉnh mà. Bất ngờ là vấn đề thú vị của cuộc sống đời thường. – Nó nói nhưng nhìn thẳng vào mắt thằng trẻ ranh. - À… uk. – Rồi thằng ranh con con quay thanh lịch phía tôi – Tôi là chúng ta trai cũ của Thanh Mai. – Con bé dại đứng bên thằng tinh ma nhăn uống phương diện liếc sang, cậu ta nlỗi hiểu ra vội tảng lờ – Cám ơn đang đi tới dự sinch nhật của mình. - Tôi là Lâm, siêu vui Khi đc dự sinh nhật của cậu. Cám ơn cậu vẫn chia tay cô ấy nhằm tôi tất cả cơ hội kiếm tìm được tình cảm thực thụ của bản thân. – Tôi nói nhưng mà vòng đeo tay ôm siết lấy bờ eo Thanh Mai, đôi mắt quan sát nhỏ bé xíu vẻ đắm say lắm. Tên tình nhân cũ dường như ko được dễ chịu. Đó là điều mà lại cả tôi với con nhỏ nhắn hồ hết đợi mong. Chúng tôi thuộc tham dự các buổi tiệc sinc nhật trong tiếng nhạc cùng tiếng tín đồ ồn áo náo nhiệt. Tên người yêu cũ của Tkhô giòn Mai nhưng mà tôi cũng chả bi tráng hỏi tên cứ đọng săm soi Shop chúng tôi trong cả. Biết vậy công ty chúng tôi càng tỏ ra thân mật và gần gũi với nhau rộng. - Tkhô cứng Mai! Ko nghĩ là em lại mang đến đâu nhé. Lại còn đem cả chúng ta trai sẽ đi nữa. - quý khách hàng trai sẽ của em đây hả? Đẹp trai thế! – Tôi vẫn được một con nhỏ dại khen mình cần cũng nâng nâng. Con nhỏ bé Thanh hao Mai khẽ mỉm mỉm cười, liếc mắt thanh lịch và bắt quả tang tên người yêu cũ đã quan sát lén, ngay lập tập tức phái mạnh ta trả cỗ quay khía cạnh đi. Nó cùng tôi ko gọi sao cùng nhìn nhau mỉm cười. Chúng tôi đang vui do hành động của thằng ranh mãnh mà lại. Chợt tiếng nhạc bên trên sân khấu vang lên rộn ràng tấp nập. Một vào nhì nhỏ nhỏ dại đã đứng cạnh công ty chúng tôi vội kéo tay Tkhô giòn Mai: - Lên nhảy thôi em! – Con bé nhỏ khẽ không đồng ý tự chối: - Bữa ni em khoác chũm này ko phù hợp dancing cầm mang đến lắm! - Vậy dancing Chắn chắn đc! – Tôi vực dậy chìa tay ra trước phương diện bé bé bỏng – Em biết khiêu vũ chứ? – Con bé bỏng đặt tay lên tay tôi. - Một chút! Chúng tôi bước đi sân khấu, tôi ra hiệu mang lại đổi nhạc. Thế là chúng tôi một mình một Sảnh khấu cứ đọng vắt vẫy vùng. Con nhỏ tuổi nói là nó biết một ít ấy nuốm mà nó nhảy rất chuyên nghiệp. Chúng tôi nhỏng hoà là một. Mỗi bước nhảy như êm du theo nhạc, nlỗi cuốn nắn rước nhau. Mọi bạn đổ vào không còn nhỏ đôi mắt vào chúng tôi. Con nhỏ nlỗi nhìn đẹp hơn cùng với gần như lọn tóc cứ đọng bay khiêu vũ sang trọng phía 2 bên, đôi chân nó uyển gửi với body toàn thân mượt mà kinh hồn bạt vía. Chúng tôi thật sự tạo ra lên cả một ko gian rất đẹp cùng cuốn hút những người. Nhạc dứt, những người vô tay trầm trồ đánh giá cao. Rồi đám đông đột hô to: “Hôn nhau đi! Hôn nhau đi!….” Chúng tôi luýnh quýnh ko biết làm cái gi. Con bé xíu stress không còn cỡ, nó nhìn tôi ko giấu nổi vẻ sợ hãi đặc, lo âu. Tiếng ăn năn thúc của mọi tín đồ vẫn tiếp tục vang lên ngày một to hơn. Rồi như một hấp lực nào kia tác động, tôi chuyển tay kéo cạnh bên tín đồ bé bé xíu lại cùng thì thầm: “Nhắm mắt lại!”. Mọi bạn vỗ tay rầm rầm cùng la hét inc ỏi. Tôi cảm giác đc sự xuất hiện của song môi nhỏ bé bên trên môi của chính bản thân mình. Môi con nhỏ xíu thiệt mượt, mượt lắm. Tôi cứ bị bám lâu vào nó. Nlỗi có một luồng điện chạy dọc trong khung người tôi.


Bạn đang xem: Vợ ơi anh biết lỗi rồi chương 5


Xem thêm: Lan Man Truyền Thuyết Adam Và Eva, Đã Ăn Trong Vườn Địa Đàng Là Quả Gì

Đây là lần thứ nhất tôi biết hôn là gì trong suốt gần 30 năm ttách.