Mộ Vi Lan ôm Tiểu Đường Đậu ngủ một giấc nhiều năm, cô nhỏ xíu mang đến tay vào mồm cùng căn uống ngón tay, khuôn mặt nhỏ tuổi bé xíu ửng hồng, rất đáng yêu và dễ thương.

Bạn đang xem: Vợ yêu của tổng tài phó hàn tranh

Mộ Vi Lan nhìn cô nhỏ bé mỉm cười ấm áp, cô cúi đầu hôn lên mà cô bé nhỏ, thanh thanh đem tay cô bé xíu ra, cô bé nhỏ bập bẹ một tiếng rồi áp cạnh bên vào fan cô.

Mộ Vi Lan không nhận thấy Phó Hàn Tnhãi, sau khoản thời gian vuốt ve Tiểu Đường Đậu, cô xuống chóng và thoát ra khỏi phòng để ngủ.

Vừa thoát khỏi phòng để ngủ, cô bắt gặp Phó Hàn Trỡ rời khỏi tự phòng thao tác làm việc của ông Phó. “Hàn Tranh”


Cô bước đến và nằm tay anh.

Phó Hàn Trạng rỡ nói: “Anh nói cùng với ba cthị trấn của chúng ta rồi.”

“Vậy anh nói với bố bọn họ không hẳn là anh em họ chưa?”

“Ừm, anh nói rồi.

Lúc bấy giờ Mộ Vi Lan mới lặng tân: “Nhưng mà kết quả xét nghiệm DNA cơ hội đó không an toàn quá rồi, hiện thời em chần chừ yêu cầu đương đầu với chụ thím ra sao nữa. “Nghe nói công ty thím vẫn có tác dụng thủ tục ly hôn rồi.”

Mộ Vi Lan sững sờ: “Là cũng chính vì chuyện của em sao?”

“Không phải toàn bộ, giữa hai bạn họ vốn vẫn mãi mãi không hề ít vấn đề.

Mộ Vi Lan không thích quan tâm đến cthị xã của tín đồ khác nữa, bà đỡ anh cùng nói: “Tiểu Đường Đậu còn sẽ ngủ, tuyệt là anh cũng đi sinh sống đi. Bây giờ mắt anh ko nhìn thấy được, bác sĩ nói anh cần được ở các.”

“Ừm, mai sau anh đề nghị mang đến chủ thể xử trí công việc, thời gian này, mắt anh không tiện thể, chúng ta sinh hoạt lại đây, tạm thời không về Tiên Thủy Vịnh nữa, em lại đang có tnhì, vấn đề trong nhà rất có thể giúp đỡ lo liệu”


Mộ Vi Lan gật đầu: “Được, em có muốn ở cạnh Tiểu Đường Đậu thêm 1 thời gian”

Sau lúc Tiểu Đường Đậu tỉnh giấc dậy, Mộ Vị Lan chơi cùng rất cô bé xíu.

Phó Hàn Ttrẻ ranh đang giải quyết và xử lý quá trình trong phòng thao tác làm việc, chính vì mắt anh không được tiền bắt buộc Từ Khôn đã đi vào đơn vị. “Anh đi điều tra xem tác dụng xét nghiệm DNA của chú ấy nhì và

Tiểu Lan sau cùng có tác dụng sinh sống khám đa khoa nào?”

“Vâng, thưa quái dị.

Từ Khôn đi điều tra, phát hiển thị hiệu quả xét nghiệm DNA được làm nghỉ ngơi phòng khám của Hàn Quốc Linch. “quái dị, phiên bản hiệu quả xét nghiệm DNA là kết quả vị bệnh viện của chưng sĩ Hàn cấp, liệu gồm bị ai đụng vào không?”

Vừa nói dứt, chuông điện thoại thông minh của Phó Hàn Tma lanh vang lên.

Phó Hàn Tranh ma hỏi: “Ai gọi đấy?”

Từ Khôn liếc quan sát 10 tín đồ Hotline với nói: “Là bác bỏ sĩ Hàn Sau Khi Từ Khôn kết nối cuộc gọi, anh đưa điện thoại thông minh đến Hàn Trực rỡ. “Alo, Hàn Tranh: “Có cthị xã gì vậy?”

“Tôi…tôi nghe nói anh vừa đi công tác làm việc về, lâu rồi cũng không liên hệ cùng với anh, anh khỏe khoắn chứ?”

Phó Hàn Tnhóc con trả lời nđính gọn: “Tôi khôn cùng khỏe. “Tôi có thể mang lại chạm mặt anh được không? Lần trước chạm chán anh là lúc Phó Hiệu xuất hiện thêm.

Phó Hàn Tnhãi ranh gõ ngón tay xuống phương diện bàn, ánh nhìn trầm tư: “Tôi và Tiểu Lan vừa bắt đầu về mang lại đơn vị chúng ta Phó, buổi tối ni cô đến Nhà biệt thự của phòng chúng ta Phó bữa tối đi.

Hàn Linh sững sờ, Mộ Vi Lan cũng về rồi sao?

Vì vậy trong vòng thời hạn Phó Hàn Tnhóc biến mất, anh domain authority di tyên ổn Mộ Vi Lan? “Được, buổi tối gặp mặt lại ”

Bởi do khía cạnh của Phó Hàn Trỡ ràng ko tiện lợi, anh làm việc rộng hai tiếng nhưng mà công dụng cực kỳ tốt, anh có chút căng thẳng mệt mỏi. Từ Khôn dịu giọng nói: “Boss, tốt là anh ở chút ít đi, tôi kêu di Lan chuẩn bị cho anh một ly coffe.

Phó Hàn Tnhóc con gật đầu, đáp lại một giờ.

Anh nhờ vào ghế, nhắm mắt lại, chuyển tay bóp trần, gồm chút ít bất lực.

Trên trận anh đùng một phát xuất hiện thêm thêm 1 bàn tay nhỏ tuổi giá. “Tiểu Lan?”

Mo Vi Lan dìu dịu massas đầu anh, với nói: “Anh nghỉ ngơi một lát đi, mắt anh ko bắt gặp, cách xử trí các bước chắc hẳn rằng vẫn phải tốn những sức lực, tuy nhiên trong tương lai sẽ xuất sắc rộng, anh chớ vượt băn khoăn lo lắng.

Phó Hàn Tma lanh năm đem tay cô, kéo cô lại ngồi vô trong lòng anh. Mộ Vi Lan ngôi bên trên đùi anh, quan sát lô tư liệu chất đầy trên mặt bàn, cô nói: “hay những em hiểu mang lại anh nghe? Nhưng như thế liệu có lờ lững quá không”

Phó Hàn Tnhóc con mỉm cười, ôm lấy cô, cúi đầu ngửi mùi hương thơm trên tóc cơ, trung tâm trạng gắt gỏng của anh ấy bất chợt chốc dịu đi tương đối nhiều. “Hàn Trỡ, lúc nào đôi mắt anh ngoài, họ ra bên ngoài du ngoạn đi. Anh là 1 fan tsi mê công nuối tiếc bài toán, không lúc nào bao gồm cơ hội để mình được sống, em sợ hãi anh như thế vẫn có tác dụng sợ sức khỏe của bản thân mình.”

Phó Hàn Trạng rỡ nhắm mắt lại, anh tựa dịu vào đầu cô, tiếng nói khàn khàn: “Được.”

Lúc Từ Khôn mang bóc tách cà phê lên, anh vừa mở cửa liên nhận thấy Mộ Vi Lan vẫn ngồi trong tâm Phó Hàn Ttinh quái, nhị tín đồ ôm hôn thân thiện, nôn nóng đi ra ngoài.

Mộ Vi Lan đỏ khía cạnh ngượng gạo ngùng. “Ngoài ra trợ lý Từ nhận thấy rồi, có đề nghị em làm phiên anh làm việc rồi không?”

“Anh ta cần hiểu rõ rứa như thế nào là bất lịch lãm. “À đúng rồi, buổi tối nay Hàn Linc sẽ đến bữa ăn.

Mộ Vi Lan lag mình, tuy nhiên cô cùng Hàn Linch không tồn tại côn trùng thù bự nào, cơ mà trong lòng cô thực thụ không ưa thích Hàn Linch.

Dù cô biết Phó Hàn Tranh không tồn tại ý gì với Hàn Linch, nhưng lại làm gì bao gồm người thiếu nữ làm sao mong kết bạn với một fan thanh nữ thèm mong mỏi ông chồng bản thân. “Sao cô ấy lại đùng một cái đến nạp năng lượng cơm?”

“Em ganh rồi à?”

Mộ Vi Lan căn môi nói: “Em ganh đồ vật gi chứ, bạn trong giấy tờ đăng ký kết bạn của anh ý là em.

Phó Hàn Tnhãi con mỉm cười cợt, sắc phương diện trlàm việc đề nghị nghiêm túc: “Anh nghi ngại bản hiệu quả xét nghiệm DNA đưa đấy đó là vị cô ấy động tay vào.”

Mộ Vi Lan cau mày: “Cho cho dù cô ấy mong mỏi chia rẽ họ, cũng không thể sử dụng mưu mô bỉ ổi điều đó chứ?”

“Cô ấy là chúng ta ĐH của anh, lại từng bác bỏ sĩ của anh ý, nhưng lại bây chừ dường như nlỗi anh và cô ấy cần thiết làm bạn được nữa.”

Mộ Vi Lan Cảm Xúc tất cả chút áy náy: “Em xin lỗi, em đã hại anh thiếu tính một người bạn.”

“Không tương quan gì mang đến em, ngoan, ra phía bên ngoài đi, em tại đây anh chẳng thể thao tác được.”

“Um.”

Mộ Vi Lan thoát khỏi chống thao tác làm việc, nhìn thấy Từ Khôn bưng bóc tách cà phê đứng đợi sinh hoạt cửa ngõ, cô xấu hổ ngùng. “Trợ lý Từ, anh sở hữu coffe vào đi. Khoảng thời gian này, nhờ vào anh âu yếm mang lại Hàn Tranh”

“Bà công ty, đây là nhiệm vụ với trách nhiệm của tớ.”

Bảy tiếng về tối.

Hàn Linch vừa mang lại, cô ta ngồi bên dưới thọ thủ thỉ với ông Phô một thời điểm, Mộ Vi Lan đỡ Phó Hàn Ttinh ma xuống lầu “Chậm thôi, cảnh giác một chút ít.” Mộ Vị Lan thông báo Phó Hàn Trạng rỡ, và dõi theo từng bước một đi của anh.

Ông Phó cùng Hàn Linc thuộc quan sát lên phía bậc thang, cảnh tượng ấm cúng êm ả dịu dàng khiến Hàn Linch đau nhói.

Xem thêm: Em Bé Đạp Trong Bụng Mẹ Như Thế Nào Là Bình Thường, Thế Nào Là Bất Thường?

Ông Phó mỉm mỉm cười, nhấp một ngụm tsoát và khen ngợi: “Ta càng ngày càng say mê Vi Lan, con bé nhỏ chăm lo Hàn Ttinh ranh khôn cùng cảnh giác.

Hàn Linh run rẩy hỏi: “Hàn Tranh…sao vậy?”

Tại sao xuống lầu còn đề nghị fan không giống vơi đỡ? “Mất nó không nhận thấy, cơ mà may là gồm Vi Lan chăm sóc ở kề bên, ta thấy nó cũng ko cấp hồi phục đầu Hàn Linch băn khoăn lo lắng hỏi: “Sao tự nhiên và thoải mái lại không bắt gặp được?”

Ông Phó liếc chú ý nhị fan tay vào tay trên lan can, ông thư thả nói: “Xảy ra chút ít cthị trấn, Hàn Trực rỡ bảo đảm Vi Lan, có thể đã trở nên trang bị nặng đtràn vào đầu, dẫn đến sự việc tổn thương thơm rễ thần kinh thị giác

Sắc khía cạnh Hàn Linh tái nhợt, cô ta siết chặt lòng bàn tay. Để bảo đảm Mộ Vi Lan… Phó Hàn Tnhãi nhép ko buộc phải mạng sinh sống nữa sao?