Từ chương thơm 1 mang lại chương thơm 47 được edit trên Trúc Lâm đánh trang, trường đoản cú cmùi hương 48 trsống đi Đào Lâm Viên đã làm được Trúc Lâm đánh trang mang lại edit tiếp *cảm ơn những bạn*

Văn án

Mỗi một lần thời gian nhì fan hoan ái , nữ đang nhắm nhì đôi mắt của bản thân mình , không muốn nhìn thấy hắn .

Bạn đang xem: Yêu là phải điên cuồng mà chiếm đoạt

Nhưng hắn vẫn hung hăng mong muốn nàng , quấy rầy và hành hạ nữ giới, dùng tkhô cứng âm khàn khàn hỏi cô bé “ Yêu ta sao ?”Nàng không nói , hắn tức thì thay đổi giải pháp không giống đối phó cùng với thiếu nữ, khiến cho thanh nữ khóc , để cho phái nữ cầu xin tha sản phẩm mà nói “ Yêu , yêu thương ngươi …”Lần lượt ngươi xua ta chạy , hắn rốt cuộc giận , hai tay chiếu qua tóc của người vợ, thân thể to lớn có đàn bà đnai lưng chặt xuống chóng , tròng mắt Đen chú ý nàng chăm bẳm , ngữ khí lạnh ngắt nói “ Mạc Tiêu Hữu , ngươi còn dám chạy , ta ao ước coi xem !”

Nàng đau cho cau ngươi , trong đôi mắt nổi lên một tầng sương mù quan sát gương mặt tuấn tú của hắn “ Muốn như thế nào ngươi bắt đầu thả ta đi , mới bỏ qua cho ta …?” Nàng ko Chịu đựng được gào thét .

Trong mắt hắn nháng qua thống khổ , trọng tâm bén nhọn đau, khuôn mặt lạnh giá đọng lại vẻ khiếp sợ “ Ta mang đến ngươi biết Mạc Tiêu Hữu, cả đời này ngươi cũng đừng suy nghĩ có tác dụng ra khỏi ta ”

khi bạn nữ phía bên trong buồng tắm tràn đầy máu tươi , giây khắc bị hắn bao bọc lấy , đàn bà nghe được âm tkhô hanh hoang mang lo lắng của hắn la lên , rống giận . Là hắn phía trên sao ? Đó là tên gọi ác ma khốn kiếp ư ? Hắn… cũng có những lúc lo lắng nhỏng vậy?

Cảm nhận: Lần trước tiên hiểu CTHĐ là từ truyện này, cơ hội đó truyện này chưa edit xong xuôi. Mình yêu thích tới cả search hiểu convert...Lúc đó còn nkhiến ngớ ngẩn, không phát âm các nên thấy truyện này thiệt là xuất xắc.Bây giờ thì càng ngày càng khó chịu, nên giờ đồng hồ lại thấy truyện này sẽ không hoặc như dịp mình hiểu.Nếu bạn như thế nào mới phát âm ngôn tình thì truyện này cũng không tệ đâu.

Trích:


Phản ứng của Tiêu Hữu có thể xem như là lo ngại cũng có thể coi là choáng ngợp, Giản Chiến Nam trường đoản cú bản thân suy xét cũng hiểu rằng rằng Tiêu Hữu không muốn có nhỏ, mà lại lại lưỡng lự lí bởi vị sao, lại càng trù trừ cô lần trước vứt trốn bởi vì sợ buộc phải có tnhị.

Chỉ là trước mang đến giờ đồng hồ cô chạy trốn cũng nhiều lần rồi, vì vậy anh cũng ko xem xét nhiều, còn xem đó như là một trong những trò đùa trốn search, Tiêu Hữu luôn luôn trốn không thoát ra khỏi lòng bàn tay của anh, cho cô tự do thoải mái vài ba ngày cũng coi nlỗi là sự yêu chiều, sủng nịnh của anh vậy.

Từ lúc mang Tiêu Hữu trsinh hoạt về đến nay đã tròn hai tháng, mấy thời buổi này anh luôn luôn khôn xiết nỗ lực khiến cô mang tnhì, lâu như vậy mà lại Tiêu Hữu vẫn không một chút tín hiệu nào, anh nhất thiết yêu cầu chuyển cô đi khám đa khoa phú sản thôi.Có nhỏ của anh ý đáng sợ cho vậy sao, lòng Giản Chiến Nam thật ra cảm giác rất mâu thuẫn, chỉ với anh ko thể hiện ra ngoài. Nhìn thấy khuôn mặc Tiêu Hữu tái nhợt không chút ít huyết sắc đẹp, Giản Chiến Nam ko kìm được ngay lập tức hôn mang nhì má của cô ấy “Chúng ta đi bệnh dịch viện”

Tiêu Hữu nỗ lực duy trì bản thân thiệt bình thản, cô nhíu mày “Sẽ không có nhanh những điều đó đâu, sinh sống một lúc là bình thường trở lại thôi”

Trên khuôn mặt tuấn tú của Giản Chiến Nam xuất hiện thêm khó tính, giọng anh cứng nhắc “Mặc kệ gồm hay là không em cũng đề xuất đi cơ sở y tế kiểm tra, anh không thích nói một cthị trấn mang đến bố lần đâu”

Tiêu Hữu coi nhỏng không thấy anh khó chịu, tuy thế cô biết tôi cũng không nên chọc giận anh thêm, cô chỉ nhỏ giọng tỏ vẻ nũng nịu tội nghiệp nói “Em ko đi đâu, em ghét bệnh viện, mong mỏi đi tự anh đi đi”

“Nếu đàn ông mà sinh nhỏ được thì anh cũng trường đoản cú đi luôn. Đừng gồm dùng ánh nhìn như vậy nhìn anh, lần này không tồn tại công dụng đâu. Đi thôi, chớ kéo dài thời gian nữa” Giản Chiến Nam nói xong xuôi chuyển tay khẽ véo loại mũi cao của Tiêu Hữu, vào lời nói rất nhiều là sự việc yêu thương chiều, tuy vậy cô vẫn phân biệt anh bao gồm chút ko vui, anh không mê say cô ngang bướng, không dừng lại ở đó cô không có quyền phản đối anh, nhiều khi cô cực kỳ ao ước bột phát phá huỷ hết toàn bộ, tuy thế Giản Chiến Nam luôn bao gồm phương pháp ứng phó cùng với cô, cô cao một thước, anh đã cao một trượng.

Dù gắng làm sao thì Việc đi cơ sở y tế cũng chính là chuyện tất yếu không thể rời ngoài, Tiêu Hữu cũng biết chờ đón cô tới đây chính là cơn tức giận của Giản Chiến Nam. Trên lối đi, Tiêu Hữu luôn tỏ vẻ tức giận, còn Giản Chiến Nam vẫn ráng đem tay cô, thỉnh thoảng lại chuyển lên hôn, gồm nhiều khi khẽ day day một chút ít, thấy được cô nhíu ngươi thì anh lại mỉm cười xấu xí.

Anh không thích cô hờ hững cùng với mình, anh mong cô đáp lại, đến dù là phản bội ứng của cô tất cả làm anh nhức.Bệnh viện là của Giản gia, bởi vì vậy sự tiếp đãi bình yên không thể thông thường. Trước lúc hết sức âm, Tiêu Hữu đề nghị nhịn đi lau chùi và vệ sinh, bên cạnh đó cô còn nên uống thật các nước, trong phòng dành riêng cho khách quý, Giản Chiến Nam giúp Tiêu Hữu uống nước, có điều cô ngang bướng ko chịu uống.

Giản Chiến Nam nhíu mi, ánh nhìn nghiêm khắc, dung nhan khía cạnh lạnh lẽo đi “Mạc Tiêu Hữu, anh không phiền hậu lúc mớm mang lại em đâu.”

Hotline cả thương hiệu lẫn bọn họ cô ra chứng minh Giản Chiến Nam thật sự tức giận, lời nói nghẹn lại vào trong cổ họng Tiêu Hữu lâu nay không Chịu được nữa đành phải nói ra “Giản Chiến Nam , em không với tnhị đâu”

Lúc Này không nói, lát nữa cũng biến thành bị phát hiện nay, đằng nào hậu quả nếu anh biết được trường đoản cú miệng bác bỏ sĩ còn kinh khủng khiếp hơn là nghe bao gồm miệng cô thổ lộ, cho dù là có thông lưng cùng với bác sĩ thì cũng chả người như thế nào dám, bởi vậy mặt đường tuyệt nhất cô có thể đi là từ thú.

Cô biết mau chóng tốt muộn thì cũng có thời buổi này, mà lại không ngờ đó là đến nhanh hao như vậy, cô chỉ ăn không còn ngon nhưng anh cũng cho rằng cô sẽ mang thai.

Xem thêm: Chuyện Bác Gấu Đen Và Hai Chú Thỏ, Bác Gấu Đen Và Hai Chú Thỏ

Khuôn phương diện anh tuấn của Giản Chiến Nam chớp nhoáng đông cứng lại, đôi mắt black có theo tia sáng giá lạnh nhìn châm bẩm Tiêu Hữu, tay anh cầm cố mang tay cô, lạnh nhạt nói “Nói rõ đến anh”

Tia sáng sủa lạnh vào mắt anh có tác dụng Tiêu Hữu rùng bản thân, lúc anh ôn hòa hoàn toàn là vô sợ hãi, cô hoàn toàn có thể kháng đối anh, hoàn toàn có thể ko nghe lời, anh đông đảo kiên nhẫn dỗ dành riêng cưng chiều, Hay là bá đạo ra quyết định gắng cô. Nhưng mọi khi đôi mắt anh phạt ra tia lạnh như thế, cô luôn luôn thấy lo âu, không phải sợ hãi anh sẽ làm tổn sợ mang lại bản thân, mà lại chỉ đơn thuần lo âu hai con mắt lạnh nhỏng dã thụ đó.